MERRY CHRISTMAS – (05)

MERRY CHRISTMAS

Tác giả: Bất Chu 3 – 不周3

Thể loại: Ôn nhu công x Ôn thuận thụ, HE

Edit: Dun, đã beta

Chương 5. Dad

01

Ninh Sâm vô cùng thích dính lấy Lê Tiêu, chỉ cần Lê Tiêu tan làm về nhà cậu sẽ kè kè theo sát người anh, đôi khi Lê Tiêu cầm đồ xoay người lại bọn họ sẽ trực tiếp đụng vào nhau, Ninh Sâm thích đụng chạm với Lê Tiêu, lúc nào cũng phải chạm vào Lê Tiêu, dù chỉ là góc áo góc quần cũng khiến trái tim cậu nhảy nhót.

Cậu tựa như linh hồn an yên bên cạnh Lê Tiêu, tựa như huyết mạch chạy bên người Lê Tiêu, ở bên cạnh Lê Tiêu trở lại thành chính bản thân cũng đánh mất đi bản thân, trở thành Ninh Sâm, cũng trở thành Ninh Sâm của Lê Tiêu.

Lê Tiêu sau khi nghỉ Tết tây lại hỏi Ninh Sâm có muốn đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe không, Ninh Sâm lúc ấy đang rúc vào bên người Lê Tiêu, nghe tiếng Lê Tiêu nói chuyện nhanh chóng đem tầm mắt đặt lên đôi môi đáng khép mở của Lê Tiêu, không chớp mắt nhìn chằm chằm môi người ta, sau đó rụt người lại dán vào Lê Tiêu, cúi đầu, một hồi lâu mới nhỏ giọng cầu xin đối phương: “Lần sau đi, có thể không?”

Lê Tiêu không nói chuyện, anh từ sô pha đứng lên, Ninh Sâm lập tức đứng lên theo, cậu đi sát theo Lê Tiêu gần như muốn đạp phải chân đối phương, Lê Tiêu đứng lên đi bước rồi hỏi cậu: “Vậy cậu muốn theo tôi ra ngoài đi bộ không?”

Mỗi buổi tối Lê Tiêu đều ra ngoài chạy bộ, Ninh Sâm sẽ ngồi lại sô pha, sau khi anh trở về sẽ lại dán bên người anh, đây cũng không phải lần đầu Lê Tiêu hỏi cậu có muốn ra ngoài không.

Ninh Sâm vẫn cự tuyệt, cậu không dám ra khỏi cửa, phiến cửa lớn nặng nề như một bóng ma chực chờ muốn nuốt chửng cậu, cậu lưu lại trong phòng sẽ có thể giữ lấy mọi ảo tưởng khát vọng của mình, Lê Tiêu sẽ ra ngoài sẽ trở về, đây là chuyện tốt đẹp nhất trong cuộc đời Ninh Sâm bây giờ.

Cậu không dám truy cầu thứ gì xa xỉ hơn.

Lê Tiêu chưa hề ép buộc cậu, anh thay quần áo, mang giày chạy bộ và đồng hồ, sau đó đứng bên cạnh cửa nghiêm túc nói với Ninh Sâm: “Nửa tiếng hoặc một tiếng nữa tôi sẽ về.”

Ninh Sâm nặng nề gật đầu.

Một tháng qua Lê Tiêu có nói Ninh Sâm ở nhà không có việc gì làm có thể vào phòng sách đọc sách, phòng sách anh không có tài liệu quan trọng không thể đọc nào nên Ninh Sâm có thể vào bất cứ lúc nào.

Tháng thứ hai Lê Tiêu kết thúc hạng mục nghiên cứu, buổi tối tan làm sớm hơn một chút, tám giờ lái xe về nhà, dọc đường mưa lất phất, lúc về đến tiểu khu thì mưa lớn, giọt mưa đập lên cửa kính, radio trong xe phát tình hình giao thông buổi tối, nhắc nhở ở ngã tư nào đó có tai nạn dẫn đến kẹt xe, Lê Tiêu chạy xe vào tầng hầm của tiểu khu, dừng xe được hai giây, Lê Tiêu lại xoay vô lăng, lái xe ra bên ngoài, anh mở cửa xe đi dưới trời mưa đến phòng an ninh.

Phòng an ninh truyền ra ánh đèn vàng ấm áp, bảo an bên trong ngồi nhìn camera gật đầu tươi cười với anh, y nhìn thấy Lê Tiêu đứng ngoài cửa chạy đến mở cửa hỏi: “Không mang ô sao, chỗ tôi có ô đây cậu mang theo dùng nhé?”

Lê Tiêu cười với y: “Không phải, tôi đợi người.”

Bảo an gật đầu rồi lại tiếp tục theo dõi camera.

Lê Tiêu lấy di động gọi vào điện thoại cố định cố ý mua đặt trong nhà, bấm vài con số, điện thoại không có ai nghe tự động chuyển thành tin nhắn thoại, Lê Tiêu trước khụ khụ hai tiếng, sau đó nói: “Ninh Sâm, bên ngoài mưa, tôi không mang ô, đang ở phòng an ninh của tiểu khu.” Anh dừng một chút, rất bình tĩnh nói, “Đưa ô tới cho tôi, cám ơn.”

Anh nhắn thoại xong, định tắt điện thoại, suy nghĩ một chút lại gọi lại, như cũ không có ai trả lời tự động chuyển sang tin thoại: “Bên ngoài rất lạnh, mặc nhiều quần áo chút, tủ quần áo trong phòng có áo khoác mùa đông của tôi.” Anh nói xong cất điện thoại đi.

Mưa càng lúc càng lớn, Lê Tiêu đứng ở cửa phòng an ninh bị nước mưa bắn ướt hết ống quần, bảo an đột nhiên đưa tay gõ gõ cửa sổ, Lê Tiêu quay đầu nhìn y, bảo an ngoắc ngoắc tay với anh, từ trong phòng lớn tiếng nói ra: “Bên ngoài lạnh lắm, vào đây chờ đi.”

Lê Tiêu gật đầu với y, sau đó đưa tay chỉ chỉ di động, cuối cùng gọi một lần nữa, đợi một hồi lâu, anh nói: “Tôi đợi cậu.”

Ngón tay tắt điện thoại, cúi người chui vào phòng an ninh, bàn trà phòng an ninh có bày một dĩa quýt nhỏ cùng hạt dưa, bảo an cắn hạt dưa nói chuyện phiếm với anh: “Hây da bên ngoài lạnh quá.”

Lê Tiêu nói: “Đúng vậy, lạnh thật.”

TV đang phát chương trình tấu nói¹, bảo an nói chuyện với anh hai câu lại hớn hở quay lại nghe tấu nói, nghe kịch bị chọc cười đến mức vỗ đùi đen đét.

Một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt.

Đến khi nhân vật nói ‘cám ơn’ hạ màn, bảo an ngẩng mắt nhìn: “Dô, hết mưa rồi.”

Lê Tiêu có chút muốn thở dài, nâng tay nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ, anh đứng lên chào tạm biệt bảo an: “Đại khái là đợi không được, bỏ đi, tôi đi đây.”

Bảo an cũng vui vẻ chào anh.

Lê Tiêu đẩy cửa khom người đi ra, đèn trong tiểu khu không sáng lắm, hơn nữa đèn từ mỗi nhà đều cách nhau khá xa, Lê Tiêu cúi đầu vỗ vỗ quần áo bị ướt mưa, chân đạp lên vũng nước mưa đi hai ba bước mới phát hiện dưới ngọn đèn gần nhất có một bóng người, người nọ co người lui vào bóng tối, trong tay nắm chặt một chiếc ô, toàn thân ướt nhem, tóc tai nhỏ nước, mặc áo khoác của Lê Tiêu.

Lê Tiêu dừng chân một chút, bước về phía Ninh Sâm, tiểu khu không có người qua lại, tiếng bước chân đạp lên nước mưa vô cùng rõ ràng, Lê Tiêu đi đến trước mặt Ninh Sâm, nhíu mày nhìn người này ướt sũng.

Ninh Sâm ướt mèm run cầm cập, môi cũng run rẩy đem ô trên tay cũng đang run rẩy giơ lên: “Ô, ô.” Cậu nhỏ xíu giọng nói.

Lê Tiêu đưa tay cầm lấy, trầm ngâm hồi lâu: “Cám ơn, ra đây từ lúc nào?”

Ninh Sâm lắc đầu, tóc cậu theo động tác vẩy nước lung tung, hai hàm răng va lập cập vào nhau: “Không, không biết.”

Lê Tiêu rũ mắt hỏi cậu: “Sao không tự mình mở ô?”

Thanh âm Ninh Sâm bỗng mang theo nức nở, như cũ giọng nói run rẩy: “Không, không biết.”

Lê Tiêu đưa tay lau nước mưa trên mặt cậu, khuôn mặt lạnh ngắt chạm lên ngón tay Lê Tiêu, Lê Tiêu nhìn cậu một lúc lâu rồi nói: “Cậu lợi hại thật.” Anh dừng một chút lại nói: “Về nhà thôi.”

Ninh Sâm không giấu được tiếng khóc nấc lên một tiếng, sau đó sụp đổ khóc lớn: “Tôi không tìm thấy anh!”

Cậu nói: “Tôi đi ra không tìm thấy anh.”

“Tôi không tìm thấy anh làm sao bây giờ?”

“Mưa tạnh rồi sao anh chưa xuất hiện, mưa tạnh cả rồi sao anh chưa về nhà?”

 

02

Lê Tiêu dắt Ninh Sâm về, người này như một đứa trẻ khóc nhè được anh dắt về nhà, mở cửa rồi cậu vẫn một thân ướt sũng khóc lên, Lê Tiêu nắm tay cậu thật chặt, có chút bất đắc dĩ: “Còn khóc nữa người khác đi ngang tưởng tôi lừa bán cậu đấy.”

Ninh Sâm nghe vậy nấc hai tiếng, đầu cúi xuống tận ngực, cố gắng kìm tiếng khóc.

Lê Tiêu dắt cậu vào phòng tắm mở nước ấm, thế này sẽ bị bệnh, Lê Tiêu túm lấy cổ áo khoác đứt quãng nói: “Quần áo ướt rồi.”

Lê Tiêu rũ mắt nhìn áo khoác mình mặc trên người đối phương, anh nói: “Không sao, cởi ra để sang một bên.”

Ninh Sâm cởi áo ra, Lê Tiêu nhận lấy áo khoác ướt mem, sau đó hất cằm: “Vào tắm, tôi lấy quần áo cho cậu.”

Ninh Sâm lạnh cóng, đi tới đâu nước nhỏ tới đó, lúc mở cửa phòng tắm, thanh âm Lê Tiêu từ sau lưng truyền đến: “Cám ơn cậu đã ra đón tôi.”

Ninh Sâm không nhịn được muốn khóc, tất cả sợ hãi cùng nhút nhút lo âu của cậu vì một chữ ‘đợi’ mà sụp đổ tan tành, Ninh Sâm như bị sao chổi đâm sầm vào mà sụp đổ, cho dù là tan xương nát thịt cũng phải bước ra ngoài kia.

Bởi vì Lê Tiêu cần, cho dù Lê Tiêu bảo cậu đi chết, cậu cũng phải chủ động nhảy xuống vực thẳm.

Cậu sụt sịt vào phòng tắm cởi nốt đồ, mở vòi sen, dòng nước ấm áp trượt trên người, hơi lạnh từng chút một được mang đi, Ninh Sâm đưa tay với lấy khăn mặt cắn chặt trong miệng, đứng dưới dòng nước ôn hòa không lên tiếng khóc lên.

Dương như muốn khóc cho tất cả những tra tấn giày vò cậu gặp phải trong thời gian qua, mang hết những thống khổ và ủy khuất theo cơn mưa và nước tắm ấm áp cuốn trôi hết đi.

Lê Tiêu bên ngoài khẽ gõ cửa: “Quần áo của cậu đặt ở trước cửa.”

Ninh Sâm cắn khăn mặt khó khăn ừm ừm hai tiếng, tiếng bước chân Lê Tiêu vừa rời đi, cậu hít hít mũi vắt khô khăn mặt rồi khẽ lau mặt.

Không có gì to tát cả, Ninh Sâm nghĩ.

Lê Tiêu đã nói với cậu không có gì to tát cả, thì đúng là không có gì to tát cả.

Ninh Sâm tắm rửa xong ra ngoài mặc quần áo, Lê Tiêu ngồi trước bình đun nước trong phòng bếp nghe tiếng động quay đầu nhìn một cái, sau đó cong mắt vẫy vẫy tay với Ninh Sâm.

Ninh Sâm chậm rãi từng bước đi đến, trên mái tóc ướt còn phủ một cái khăn, đi qua gắt gao sáp đến ngồi với Lê Tiêu, ngồi một lúc cảm thấy không vừa lòng với khoảng cách này, hít hít mũi, muốn khóc mà không khóc nhìn Lê Tiêu.

Lê Tiêu ngồi trên ghế hơi dịch vào, Ninh Sâm lập tức từ ghế mình nhảy xuống, tiến đến ngồi vào khoảng trống nhỏ xíu trên ghế Lê Tiêu, cậu khẽ khàng ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn rượu, cúi đầu nhìn ngón tay mình, tay phải Lê Tiêu vòng qua cánh tay cậu, hô hấp Ninh Sâm đình trệ một chút, sau đó hơi hơi há miệng yên lặng thở, Lê Tiêu đưa tay lên quầy rượu lấy ly nước và thuốc, đưa đến trước mặt Ninh Sâm: “Uống nước.” Anh chỉ chỉ viên thuốc, “Phòng ngừa bị cảm.”

Ninh Sâm ngừng nhìn tay mình, nhận lấy ly nước và thuốc, nhét thuốc vào miệng, nuốt xuống.

Lê Tiêu ở sau lưng thuận theo hỏi cậu: “Ngày mai cậu có hứng thú chạy bộ với tôi không?”

“…” Qua thật lâu, Ninh Sâm vuốt vuốt miệng ly, nhỏ giọng nói: “Được.”

 

03

Đến cuối tháng hai, khi Lê Tiêu đã nhặt được Ninh Sâm ở sân nhà mình được ba tháng, anh lần đầu tiên đưa Ninh Sâm đến bệnh viện, bệnh viện rất đông người, Ninh Sâm đi bên cạnh Lê Tiêu cứ liếm môi, đoàn người khiến cậu căng thẳng.

Thời gian gần đây câu vẫn theo Lê Tiêu ra ngoài chạy bộ buổi tối, Lê Tiêu như thần bảo hộ vậy, cậu chỉ cần chạy sát vào là có thể quên đi mọi khí tức lạ lẫm xung quanh.

Lê Tiêu nói chuyện điện thoại xong yên lặng nhìn cậu một cái, Ninh Sâm nuốt nước miếng miễn cưỡng cười với Lê Tiêu.

Lê Tiêu tìm đàn anh cho nhanh, miễn phải mang theo Ninh Sâm rầu rĩ đứng xếp hàng chờ khám sức khỏe.

Thời tiết dần ấm lên Ninh Sâm đã có thể cùng Lê Tiêu ra ngoài mua đồ ăn, thỉnh thoảng sẽ đến nhà hàng đông đúc ăn một bữa, Lê Tiêu đôi khi tan làm trở về sẽ trông thấy Lê Tiêu vừa vặn trở mình ngồi bên bàn trà đọc những cuốn sách khoa học anh cất trong phòng sách.

Tháng tư đến, Ninh Sâm kiếm tra sức khỏe lần thứ ba, các chỉ số đều bình thường, buổi tối vẫn duy trì chạy bộ cùng Lê Tiêu.

Tinh thần Ninh Sâm tốt lên rất nhiều, Lê Tiêu chạy xong đứng ở máy bán nước tự động mua cho cậu chai nước, lúc mua thêm một chai cho mình thuận miệng hỏi: “Còn muốn đi học không?”

Ninh Sâm ngửa đầu uống nước ngừng một chút, một lúc sau lắc lắc mái đầu toàn mồ hôi nói: “Không muốn.”

Lê Tiêu không phản ứng gì, hai người tản bộ về nhà.

Tháng tư, phòng thí nghiệm của Lê Tiêu có hạng mục mới cần duyệt, đoàn đối tác  bên kia vừa gặp Lê Tiêu phát hiện một trong số đó là bạn học lúc còn học trong nước, đối phương nhìn thấy anh cũng giật mình, hai người khách sáo trao đổi một lúc, vài ngày sau người nọ gọi điện hỏi anh đã nhận được mail tài liệu y gửi chưa.

Lê Tiêu không nhận được mail, hỏi ra mới biết được đối phương hỏi đến là mail y gửi lúc đi học, hòm thư ấy Lê Tiêu đã sớm không dùng nữa, password cũng không nhớ là gì, đối phương dò hỏi để y gửi lại cho anh, Lê Tiêu cám ơn sau đó tối đến tò mò mở ra xem thử, Ninh Sâm ngồi trên ghế bên cạnh anh đọc sách, bàn chân đặt trên thảm sàn len lén trượt đến đụng vào dép lê của Lê Tiêu, tay đang cầm sách cũng len lén đụng vào góc áo Lê Tiêu, đọc được một lúc lại lén hạ xuống níu lấy áo Lê Tiêu, cứ tiếp tục đọc xong một chương lai buông tay bắt lấy, lặp đi lặp lại khong biết chán.

Lê Tiêu thử rất nhiều password đều bị sai, ngồi yên lặng một hồi đành nhấn ‘Quên mật khẩu’, tốn công sức mới đăng nhập được hòm thư ấy.

Mail mới nhất đúng thật là đối tác hạng mục vừa gửi hôm nay, phía dưới đầy rẫy mail rác quảng cáo và tin tức, lăn chuột lại lên trên…

“Đàn anh Lê Tiêu.”

Lê Tiêu do dự bấm vào, người gửi là một em gái miễn cưỡng xem như cùng anh lớn lên, dưới anh hai khóa, lúc cao trung học chung một trường, sau đó gặp mặt lại thích gọi anh là đàn anh, thật ra Lê Tiêu cùng cô không quá thân thiết, chỉ là quan hệ hai nhà có chút thân, miễn cưỡng kết giao.

Người này ở trong thư kể ra rất nhiều lỗi lầm của bản thân, nói rằng công ty gia đình phá sản, người bố lúc còn sống kinh doanh không sạch sẽ không may bị người ta chém phải vào bệnh viện, cấp cứu không thành công rồi bỏ mạng.

“Đàn anh Lê Tiêu:

Em biết cả đời này em đã làm ra việc độc ác nhất, ba em hiện tại xảy ra chuyện nhưng em khẳng định em sẽ không cô độc mà sống tiếp. Em đem anh ta nhốt lại ba năm, em vốn muốn bắt anh ta chết theo em, anh ta biến thành cái dạng này chắc chắn cũng không sống được, thà khiến anh ta thành một kẻ tâm thần sống nốt quãng đời còn lại còn hơn chết cùng em.

Đây không tính là nhân từ, nhưng sau khi nhà em xảy ra chuyện, em cho phép anh ta có một con đường cuối cùng.

Hôm nay em đem tro cốt của ba về nhà, nhìn thấy di ảnh của ba mà chỉ muốn cầm súng bắn chết Ninh Sâm, sau đó sẽ xuống địa ngục tìm anh ta, em sẽ nhận lỗi, anh ta muốn làm gì em đều được, thế nhưng khi em cầm súng nhìn thấy anh ta trần truồng sợ hãi nằm trên mặt đất em bỗng cảm thấy thật đau đớn.

Cả đời này em được ba yêu thương chưa từng phải nếm trải đau khổ, lần đầu tiên là khi đàn anh bị người ta đồn là đồng tính phải xuất ngoại chuyển ngành, lần thứ hai là khi em biết ba qua đời, lần thứ ba chính là bây giờ.

Cái người này lúc trước ở trường thật sự có bao nhiêu chói mắt, toàn bộ X đại từ trước đến nay chưa có sinh viên nào thật sự tỏa sáng như anh ta, nhưng bây giờ anh ta thành thế này, ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng.

Em có tội rất lớn.”

Tay Lê Tiêu cầm chuột dừng một chút, ngón trỏ đặt trên chuột trái nhếch lên, Ninh Sâm ngồi đọc sách bên cạnh anh đột nhiên nghiêng đầu, cậu do dự muốn nhìn xem màn hình máy tính Lê Tiêu viết cái gì, đôi mắt Lê Tiêu rõ ràng không nhìn cậu, nhưng lại lên tiếng ngăn cậu: “Đừng nhìn.” Giọng anh vô cùng bình tĩnh, như đang gọi cậu cùng chạy bộ hay đưa cho cậu một ly nước.

Ninh Sâm a một tiếng, cậu lén lút rút lại ngón tay đang nắm góc áo Lê Tiêu về lật một trang sách.

“Em không biết tại sao đột nhiên lại nghĩ tới anh, đàn anh Lê Tiêu.

Sau khi anh chuyển ngành em đã tiếp cận Ninh Sâm, anh ta thật sự như ánh mặt trời làm mọi người cảm thấy như cây cỏ được hưởng gió xuân, em vốn rất hận anh ta đã khiến anh phải chuyển ngành, thế nhưng sau khi đàn anh xuất ngoại bỗng dưng em lại thay đổi. Em sớm nên nói mình từ bé đã quen với anh, anh ta sẽ thân thiết với em hơn, anh ta còn hỏi em anh đã đi đâu, em đã về hỏi ba sau đó vui vẻ nói cho anh ta nơi anh đến.”

Lê Tiêu nhíu mày, ngón chân Ninh Sâm trên thảm sàn thỏa mãn vểnh vểnh lên, vụng trộm đạp lên cạnh dép lê của Lê Tiêu, không dùng bao nhiêu sức lực, nhẹ nhàng khẽ khàng, vui vẻ chơi đùa tưởng chừng muốn ngân nga lên.

“Trước khi tốt nghiệp anh ta bỗng dự định xuất ngoại, lúc em biết được thì anh ta đã nhận được offer từ trường đại học chỗ anh, em cực kỳ tức giận, lúc đó mới biết được anh ta muốn đi tìm anh, anh ta vẫn luôn một mực muốn đi tìm anh.”

Lê Tiêu bỗng cảm thấy mệt mỏi đưa tay đỡ trán, Ninh Sâm ngoảnh đầu nhìn anh: “Làm sao vậy, mệt rồi hả?”

Lê Tiêu trầm mặc một chốc sau đó nói: “Không sao.”

Cô em gái không được bình thường này cuối thư còn viết: Giây phút đó em bỗng nghĩ tới anh, con đường sống cuối cùng em không cho anh ta được, em chỉ cho anh ta một con đường chết, Lê Tiêu anh có thể cứu anh ta, anh có thể cho anh ta một con đường sống.

Đây là việc nhân từ cuối cùng em làm cho người em vừa rất hận vừa rất yêu này, cũng là sự tỉnh ngộ cuối cùng trước khi em chết, em cầu xin anh cứu lấy anh ta được không?

Quà Giáng sinh gửi anh nhớ nhận, trước chúc anh Giáng sinh vui vẻ.

Thời gian trên thư là một tuần trước lễ Giáng sinh năm vừa rồi.

Lê Tiêu xóa mail, sau đó trực tiếp xóa luôn hòm thư, anh trì độn nhìn chằm chằm màn hình máy tính, sau đó quay sang nhìn Ninh Sâm: “Nghe nói trước khi tốt nghiệp cậu nhận được offer từ Oxford?”

Ninh Sâm ngoảnh đầu nhìn anh, không nói chuyện.

Lê Tiêu nói: “Tôi có thể liên hệ với giảng viên hướng dẫn tôi năm đó, con người ông ấy rất tốt, cậu có thể tiếp tục đi học, hoàn thành những việc cậu chưa làm xong.”

Ninh Sâm lắc lắc đầu.

Lê Tiêu nhìn cậu: “Không được không muốn.”

 

04

Khuôn mặt Ninh Sâm trắng bệch không còn một vệt máu, cậu lúng túng một lúc cuối cùng đành rũ mắt.

Lê Tiêu một tuần sau liên lạc được với giảng viên hướng dẫn, từng đợt liên lạc gần một tháng mới có thể giải quyết xong, lúc ấy đã là mùa hè, Ninh Sâm bắt đầu mặc áo ngắn tay, mỗi ngày đi theo sau Lê Tiêu không dám nói lời nào, đi ngủ cũng lén chạy vòng phòng Lê Tiêu ghé vào bên giường hít thở thật lâu hơi thở của Lê Tiêu.

Cậu cách tấm chăn cẩn thận đụng vào cánh tay của Lê Tiêu, trái tim trống trải bùm bùm nhảy nhót, những lời muốn nói nhưng không dám nói cũng đang nhảy nhót trong lồng ngực.

Cậu tròn mắt nhìn Lê Tiêu ngủ một đêm rồi lại một đêm.

Mỗi một đêm.

Đôi khi cậu muốn lên giường chui vào lòng Lê Tiêu, đôi khi cậu muốn gọi Lê Tiêu dậy muốn anh ôm mình, càng có nhiều lúc trong đầu âm thầm nói thật nhiều câu “Đừng bỏ rơi em đừng bỏ rơi em mà”.

Rất nhiều đêm đêm ngày ngày như thế.

Vào một buổi tối ăn cơm xong, Lê Tiêu như chưa có chuyện gì xảy ra bảo cậu tự chuẩn bị một chút, cậu phải đến trường học lần nữa, lấy lại quãng thời gian lãng phí trước đây về lại.

Lúc ấy Lê Tiêu đang ngồi trên ghế ăn, Ninh Sâm ăn xong dọn dẹp chén đũa đi rửa, nghe vậy tay bỗng dưng run lên, cậu dùng toàn bộ sức lực đặt lại lên bàn, sau đó cúi đầu nhìn về Lê Tiêu đang bình tĩnh ngồi kia.

Thời gian dài vừa qua khiến cậu như một tên tội phạm chờ lãnh án tử, mỗi một giây phút đối diện với ánh mắt của Lê Tiêu Ninh Sâm vừa kỳ vọng vừa sợ hãi chờ đợi anh tuyên án, cậu đang chờ một nhát đao chém xuống nhưng lại khẩn thiết mong mỏi nhát đao của một lời nói dối.

Hiện tại đao đã hạ, cậu như bị chém đứt thành hai mảnh.

Ninh Sâm cảm thấy khó chịu, thậm chí là đau đớn, cậu vội vã hít thở, dồn dập hô hấp, cậu nghĩ cậu chỉ cần chạm vào Lê Tiêu là tốt rồi, để Lê Tiêu ôm lấy cậu một chút liền có thể khôi phục lại như thường, liền có thể hít thở dễ dàng hơn chút, chỉ cần chạm vào Lê Tiêu một chút thôi là tốt rồi.

Nhưng cậu không dám, cậu cái gì cũng không dám làm, cứng nhắc đứng một chỗ như người máy, thậm chí cũng không dám thở.

Hết thảy mọi thứ xung quanh đều trở thành ảo giác, trong ảo giác Lê Tiêu nói với cậu, anh không cần cậu.

Nếu như ngay cả Lê Tiêu cũng không cần cậu, vậy cậu sẽ thế nào?

Ninh Sâm đột nhiên cảm thấy hai chân như nhũn ra, sau đó toàn thân cũng nhũn ra, mắt bỗng tối sầm, sau đó trong bóng tối âm thanh của Lê Tiêu bình tĩnh truyền tới: “Không lẽ cậu muốn cả đời ở nhà tôi rửa chén chờ tôi về nhà sao?”

Ninh Sâm dùng sức lực còn lại đáp, khẩn cầu đối phương, cầu xin đối phương cứu lấy mình: “Không, không thể sao?”

Lê Tiêu nói: “Ninh Sâm, cậu không nên là một người như vậy.”

Mà tại chữ cuối cùng anh nói ra, Ninh Sâm ‘binh’ một tiếng quỳ gối xuống sàn nhà, cậu cắn chặt răng cũng không xua tan được hàm răng đang run rẩy vì lạnh lẽo: “Anh không cần em.”

Cậu ngẩng đầu trong mắt tối đen chỉ nhìn thấy Lê Tiêu như đang phát sáng, nghẹn giọng nói: “Anh không cần em.”

Ninh Sâm há miệng thở dốc, chìa tay bắt lấy ống quần Lê Tiêu cầu cứu: “Anh đừng không cần em, xin anh.”

Ngón tay Lê Tiêu đặt trên bàn không thấy rõ động một chút, Ninh Sâm quỳ gối bên chân anh như không thở nổi van nài anh: “Anh đừng không cần em, có được không?”

“Anh đừng không cần em mà, Lê Tiêu.”

“Lê Tiêu.”

“Lê Tiêu, cầu xin anh đừng bỏ mặc em.”

“Lê Tiêu ––– !”

Ngón tay Lê Tiêu theo từng tiếng gọi của Ninh Sâm động đậy, anh mím môi đưa tay kéo Ninh Sâm đang quỳ dưới đất lên, anh lùi lại ngồi vào ghế đặt đối phương lên đùi mình, Lê Tiêu sờ soạng khuôn mặt Ninh Sâm, sau đó đưa tay áp lên bụng dưới đối phương, anh trầm mặc một hồi lâu, sau đó từ tốn nói với Ninh Sâm: “Em đừng không nói đạo lý.”

“…” Ninh Sâm ở trong lòng anh bắt đầu thút thít, cậu tủi thân nhận hết xem thường trên thế giới này sau đó gặp được người thương, Ninh Sâm xoay người, hai chân khóa ngồi lên đùi Lê Tiêu, đưa tay ôm lấy cổ Lê Tiêu, vùi đầu xuống, khóc đến long trời lở đất, thế giới không có gì tuyệt vọng bằng việc tách cậu ra khỏi Lê Tiêu: “Đừng không cần em.”

Lê Tiêu nói: “Cứ đứng bên cạnh tôi em sẽ không thấy rõ được bản thân.”

Lê Tiêu tuyệt vọng, cậu khóc đến bỏng rát cổ họng van nài đối phương: “Xin anh mà, được không?”

Cầu xin anh.

Mùa hè trôi qua Lê Tiêu lại đưa Ninh Sâm đi kiểm tra sức khỏe, kết quả kiểm tra rất bình thường, Ninh Sâm đã rất khỏe mạnh, cậu có thể hồi phục sau đó rời đi.

Mua hè qua đi, Lê Tiêu tự mình đưa Ninh Sâm rời đi.

 

 

 

 

 

 

 

 

MERRY CHRISTMAS – (04)

MERRY CHRISTMAS

Tác giả: Bất Chu 3 – 不周3

Thể loại: Ôn nhu công x Ôn thuận thụ, HE

Edit: Dun, đã beta

Chương 4. Papa

01

Ba ngày sau Ninh Sâm lấy thứ đồ kia ra khỏi người, cậu ngồi chồm hổm trên giường nắm tay đặt trên đùi, cẩn thận dò hỏi: “Có thể lấy ra sao?”

Lê Tiêu đưa cậu vào toilet, sát trùng kẹp y tế, ôm cậu ngồi lên bồn rửa tay. Lê Tiêu mang bao tay, rũ mắt quan sát tính khí mềm nhũn, nhíu mày một chút đem vật trong đó gắp ra.

Là một thứ gì đó như ống dẫn, Lê Tiêu vứt vào thùng rác, ngẩng đầu nhìn Ninh Sâm đau đến mặt trắng bệch, nước mắt vô thanh vô tức rơi, mấy ngày nay tinh thần người này tốt hơn, chính là không thường xuyên rên la nữa, Lê Tiêu đưa tay sờ mặt cậu, đối phương lập tức cọ xát cọ xát.

Lê Tiêu hỏi cậu: “Đằng sau thì sao?”

Ninh Sâm chần chừ gật đầu, Lê Tiêu tỏ ý bảo cậu xuống khỏi bồn rửa, anh tìm ghế nhựa ngồi xuống vỗ vỗ đùi Ninh Sâm: “Nằm lên đùi tôi?”

Ninh Sâm tay chân do dự hỏi: “Có thể chứ?”

Lê Tiêu cười với cậu, tay vỗ vỗ đùi mình: “Ừ.”

Ninh Sâm ngồi xổm xuống trước mặt anh, cậu ngửa đầu nhìn Lê Tiêu, đặt cằm lên đầu gối Lê Tiêu nhẹ nhàng hít thở.

Lê Tiêu không nhịn được cười lên: “Không phải để đầu lên đùi tôi.”

Ninh Sâm nhắm mắt dán mặt lên đùi Lê Tiêu, xoang mũi ừm một tiếng.

Lê Tiêu liền đưa tay xoa đầu cậu.

Đại khái nửa tiếng sau Lê Tiêu đem Ninh Sâm đặt trên đùi mình, mông cậu dính nước, có lẽ vì nhiệt độ sàn nhà hơi lạnh, hai mông thịt cứ run rẩy, Lê Tiêu mang bao tay từ tốn xem xét mông cậu.

Ninh Sâm khẩn trương đến nỗi răng nanh cũng va vào nhau, tiếng răng va đập như đánh vào thần kinh cậu, ngón tay Lê Tiêu rõ ràng tiếp xúc vào, mỗi tấc thịt trên người Ninh Sâm đều căng thẳng, như đem cậu lượn một vòng khổ sở. Lê Tiêu kéo ra một chiếc gậy cao su trong suốt không tính là lớn ra, vứt vào thùng rác, cười nói: “Giống ở bệnh viện kiểm tra trĩ thôi mà, đúng không?”

Đại não Ninh Sâm trống rỗng, như vừa dạo cửa địa ngục trở về thở hổn hển, cậu không khóc cũng không mở miệng nói chuyện, sức nặng cơ thể như vừa trở về khiến người cậu trượt xuống đùi Lê Tiêu, cậu té ngồi xuống đất, hai chân giang rộng nhìn tính khí chính mình mơ hồ bắn ra tinh dịch loãng.

Lê Tiêu ngồi trên ghế không giữ cậu lại, thấy cậu bắn tinh liền nói: “Kiểm tra ở bệnh viện cũng như thế, cậu học y sẽ không thể không biết.”

Ninh Sâm ngửa đầu nhìn anh, một hồi lâu cổ họng ừ một tiếng.

Lê Tiêu tắm rửa cho Ninh Sâm một cái, chuẩn bị sẵn đồ ngủ sạch sẽ ở cửa phòng tắm, Ninh Sâm dường như không có thói quen mặc quần áo, quần áo bằng bông bị cậu cuộn tròn trước ngực, ướt sũng mím môi đi đến trước Lê Tiêu, sau đó ngồi xuống dán mặt lên cẳng chân Lê Tiêu.

Lê Tiêu đang đọc sách trông thấy cậu đi tới ngồi xuống thảm sàn áp mặt lên chân mình, Lê Tiêu nhìn cậu: “Cậu muốn ngồi cạnh tôi à?”

Ninh Sâm cúi đầu nhỏ giọng: “Ừm.”

Lê Tiêu dừng một lát: “Cậu có thể đem cái ghế đằng kia lại đây ngồi với tôi.”

Ninh Sâm dính vào chân anh, hai má nóng hổi như được áp vào băng mát lạnh, thoải mái khiến cậu không muốn động, Lê Tiêu nói: “Không được ngồi dưới đất.”

Ninh Sâm ngẩng đầu nhìn anh có chút muốn khóc, dường như bị câu nói này làm tủi thân, cậu không biết vì sao lại không được, cậu chỉ muốn dính vào đối phương ở bên cạnh đối phương, không hiểu vì sao lại không được, cậu không muốn rời khỏi Lê Tiêu, đầu ngực bị quần áo cọ xát vô cùng khó chịu, mà Lê Tiêu còn không muốn đụng chạm với cậu, cậu ủy khuất muốn khóc, cúi đầu một hồi lại rơi nước mắt.

Cậu rất tủi thân, bản thân không biết vì cái gì lại khó chịu như vậy.

Lê Tiêu đừng một chút, anh có phần không hiểu được, lúc ngón tay Ninh Sâm bám lấy quần anh đến trắng bệch lại bất tri bất giác hỏi: “Hoặc cậu có thể ngồi lên người tôi?”

Ninh Sâm vẫn cúi đầu, Lê Tiêu còn đang suy nghĩ lúc này thần kinh người nọ hết sức yếu ớt có lẽ sẽ không nghĩ như vậy, sau đó bỗng nghe thanh âm Ninh Sâm lọt vào tai: “Muốn.”

 

02

Ninh Sâm ngồi trên đùi Lê Tiêu vô cùng yên tĩnh, cũng không phải cậu ngồi hẳn lên đùi Lê Tiêu, Ninh Sâm ngồi vào phần ghế giữa hai chân Lê Tiêu, cong lưng dựa sát vào ngực Lê Tiêu, cậu nhìn chằm chằm vào ngón tay đang chuẩn bị lật trang sách của Lê Tiêu, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, đầu móng tay hồng nhạt trơn bóng cong cong một cách êm dịu, ngón tay luồn dưới trang sách khiến trang sách vểnh lên một độ cong nhỏ, Ninh Sâm xuất thần nhìn, ngón tay người này lật qua một trang sách, dừng lại vuốt nhẹ trang sách, đột nhiên cậu cảm giác miệng lưỡi khô khốc, hô hấp dồn dập.

Lồng ngực cậu nóng hầm hập, đầu ngực sưng tấy lại vừa đau vừa ngứa, cậu dè dặt há miệng thở, cong người lại lén lút đưa tay lên đầu vú, sau đó lén lút ma sát, cậu nhìn chằm chằm ngón tay Lê Tiêu, Ninh Sâm cảm giác mình thật dơ bẩn, như một sự xúc phạm đến thần linh, cậu muốn khóc, đáy mắt dâng lên nước mắt, sau đó thế nào cũng cố gắng nuốt ngược vào trong, Ninh Sâm ngắt nhéo đầu vú vừa đau vừa ngứa của mình, ngồi trong lòng Lê Tiêu không kiềm chế được run rẩy.

Ngón tay đặt trên trang sách của Lê Tiêu dừng một chút, Ninh Sâm cong người gần như sắp chôn đầu vào đùi, cậu cảm thấy ghê tởm bản thân, thật khiến người ta buồn nôn, hẳn là nên lập tức rời khỏi người ta sau đó quỳ xuống đất, đó mới là nơi cậu thuộc về.

Cậu chỉ cần ngây ngốc ngồi trên đất là được, chỉ cần ở bên cạnh Lê Tiêu là được, dùng ngón tay chạm tới ống quần Lê Tiêu là được, là có thể an tâm.

Cậu nên rời đi, nhưng Ninh Sâm không nỡ, cậu chỉ muốn móng tay mình chạm được ống quần đối phương đã rất thỏa mãn rồi.

Cậu bởi vì sợ hãi cảm giác sắp bị bỏ rơi và ủy khuất mà cơ thể trở nên run rẩy, đôi chân trên mặt đất khẽ run, cả chân tay và người ngợm đều phát run, Ninh Sâm ra lệnh cho lý trí phải kiềm chế lại, cuối cùng chỉ biết khóc lên.

Ninh Sâm mở to mắt, nước mắt lưng tròng rơi xuống bàn tay cuộn trên đùi, tay Lê Tiêu cầm cuốn sách dừng lại trên không trung, sau đó duỗi tới vỗ nhẹ lên mu bàn tay Ninh Sâm, cách lớp quần áo ngăn lấy đầu ngực Ninh Sâm, giọng nói Lê Tiêu vẫn như cũ bình tĩnh như vậy: “Không được dùng sức kéo chỗ này.” Lê Tiêu đổi tay lật sách, “Hoóc môn sinh dục hết rồi chỗ này sẽ trở lại bình thường.” Anh nói, “Cảm thấy khó chịu thì phải nhịn một chút.”

Ninh Sâm không nói lời nào, lồng ngực nảy lên, đầu ngực trước kia vốn không có lỗ nhỏ như thế đang bị giữ lấy như thật sự hít thở, như có một loại năng lực tư duy, mà bộ ngực biết tư duy đang thét lên chói tai Ninh Sâm: Mình muốn anh ấy!

Mình muốn anh ấy!

Muốn anh ấy chạm vào mình, vỗ về mình, giày vò hay ngắt nhéo mình cũng được! Mình muốn anh ấy! Muốn anh ấy! Chỉ muốn anh ấy!!

Ninh Sâm bị giọng nói chói tai làm đại não như muốn nổ tung, nháy mắt đem cậu thiêu thành tro bụi, mà cậu vẫn là một nắm tro bụi cầu xin sự thương hại của đối phương.

Chỉ một chút thôi, một chút thôi cũng được. Ninh Sâm nghĩ.

“Rất khó chịu sao?” Giọng nói của Lê Tiêu như bước qua nắm tro tàn bao trùm lấy thế giới của Ninh Sâm, sau đó bàn tay như có thể cứu rỗi cậu đẩy tay cậu ra, dò xét vào trong áo, dán trên ngực cậu, ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng nhu nhu đậy vú sưng tấy.

Ninh Sâm hít hít mũi, nhỏ giọng khàn khàn: “Ừm.”

Tay Lê Tiêu day ngực cậu, anh không chút để ý hỏi thăm: “Khó chịu thế nào?”

Ngứa, muốn dùng kéo cắt đi.

“Hửm?” Lê Tiêu hỏi.

Ninh Sâm cố gắng ưỡn ngực lại tay đối phương: “Nóng.”

Lê Tiêu gật đầu, một lúc nữa lại hỏi: “Quần áo mặc khó chịu?”

Ninh Sâm ở trong tay anh cọ xát, nhỏ giọng: “Ừm.”

“Trước tiên cậu có thể mở cúc áo ra, đợi lúc quen rồi lại cài vào.” Anh lại nói, “Cậu có thể dùng khăn lông che lên trên, đừng gãi.”

Ninh Sâm nhỏ giọng: “Ừm.” Giọng nói trong đầu lại tiếp tục kêu to: Mình muốn tay anh ấy, chỉ muốn tay anh ấy.

Ninh Sâm đem những lời này nuốt vào bụng, nhỏ giọng đáp lại lần nữa: “Ừm.”

Tay Lê Tiêu đổi từ ngực trái sang ngực phải, nhẹ nhàng xoa một chốc, dừng lại, lấy ra lật một trang sách lại đưa trở vào.

Lê Tiêu nuốt tiếng rên rỉ vào bụng, cúi đầu nhìn tính khí của mình, bởi vì đồ vật kia mới được lấy ra, vẫn không thể kiểm soát bài tiết, cho nên dưới thân vẫn phải mặc tã, cậu có thể cảm nhận chất lỏng ấm nóng tuôn ra sau đó nhanh được hút khô, ngón tay Ninh Sâm cuộn lại đặt trên đùi, cậu cảm thấy nhục nhã, cậu không biết vì sao bản thân thật vô liêm sỉ ngồi lại trong lòng Lê Tiêu, cậu là người thậm chí hệ bài tiết cũng không kiểm soát được, cậu giống như một con điếm đòi hỏi người khác sờ ngực mình.

Ninh Sâm vì hổ thẹn mà toàn thân đỏ ửng lên, sau đó rên rỉ không ngừng, vô cùng vô cùng không cẩn thận kêu lên, mang theo nghẹn ngào ủy khuất cùng loại nhục nhã rất lâu đã không cảm nhận được.

Loại nhục nhã này suýt nữa đánh bại cậu, khiến cậu chịu thua đưa tay đến hạ thân ẩm ướt.

“Hửm?” Lê Tiêu chậm rãi lên tiếng, sau đó trông thấy hai tay Ninh Sâm nắm lấy tã giấy, từ cổ đến tai đều đỏ lên.

Lê Tiêu trầm ngâm một lúc, lúc anh học y quả thực ôm khát vọng cứu sống người khác, trong nhà không thiếu tiền, không cần phải quá ổn định, rất nhiều người sùng bái công việc ổn định này của anh, trông thấy một con vật sắp chết ai cũng sẽ phát sinh cảm giác phải thực hiện sứ mệnh cứu sống, Lê Tiêu là một người bình thường, lúc trông thấy Ninh Sâm, giống như trông thấy một người mắc bệnh hiểm nghèo, cho nên anh đối với người bệnh này nói: “Đừng lo lắng, cậu bị bệnh, sau khi phẫu thuật xong không khống chế được nước tiểu là chuyện rất bình thường.”

Lê Tiêu nói Ninh Sâm rất bình thường.

Rất bình thường này, không có gì to tát, bị bệnh, trị liệu, hồi phục, sau đó khỏe mạnh xuất viện, sẽ lại thấy ánh mặt trời cũng không khí trong lành.

 

03

Ngày Giáng sinh ấy Lê Tiêu kết thúc kì nghỉ cuối năm, tinh thần Ninh Sâm so với lúc đầu tốt hơn rất nhiều, đầu ngực không còn bị tiêm hoóc môn sinh dục nên không rỉ ra dịch trắng nữa, cũng kiểm soát được hệ bài tiết, bởi vì vẫn lo lắng ban đêm ngủ nên vẫn tự mặc tã giấy.

Lê Tiêu vì Ninh Sâm ban đêm không bị ác mộng nữa mà giảm liều thuốc an thần sau đó đem chăn gối ra phòng khách định bụng ngủ ở sô pha, bởi vì sáng sớm còn phải đi làm nên ngủ chung giường sợ sẽ đánh thức Ninh Sâm, nhưng đêm đầu tiên vừa dọn chăn mền ra sô pha vừa tắm xong đã thấy Ninh Sâm quy củ ngồi trên sô pha gần giường, cậu cẩn thận nhìn Lê Tiêu ý bảo ngủ trên giường còn mình ngủ sô pha, đây là điều nên làm, Ninh Sâm nghĩ.

Lê Tiêu nói: “Buổi sáng tôi sẽ đánh thức cậu.”

Ninh Sâm rũ mắt, bàn tay nắm chặt ống quần, đây là quần bóng rổ rộng thùng thình Lê Tiêu cố ý mua cho cậu, mỗi ngày ở nhà cậu đều có quần áo thay, Ninh Sâm nói: “Không đâu.” Cậu vẫn có chút căng thẳng, dè dặt nói, “Anh không nên ở nhà mình mà phải ngủ sô pha.”

Lê Tiêu dừng một chút, sau đó nghĩ được thôi, chứng minh chí ít đối phương cũng hồi phục phần nào, anh có thể ngủ sô pha, còn được người ta lo lắng cho, sô pha thật ra cũng không quá khó ngủ, Lê Tiêu gật đầu đồng ý.

Chạng vạng ngày trước lễ Giáng sinh, Lê Tiêu ngồi trước piano đàn cho Ninh Sâm nghe một bài hát Giáng sinh vui nhộn, chơi xong nốt cuối cùng liền nói: “Ngày mai tôi phải đi làm.”

Ninh Sâm ngồi trên ghế bên cạnh nhìn chằm chằm vào dãy phím trắng đen, nhỏ giọng: “Ừm.”

Lê Tiêu đưa ngón tay nhấn một phím, tiếng đàn trong trẻo vang lên, anh hỏi: “Còn chơi đàn không?”

Ninh Sâm cẩn thận đưa tay nhấn xuống, sau đó bị tiếng đàn dọa sợ cấp tốc rút tay về, cậu chần chừ chốc lát thì nói: “Lâu rồi không chơi nữa.”

Lê Tiêu đứng dậy để cậu ngồi vào ghế chính, Ninh Sâm ngồi trước piano thật lâu, bàn tay đưa ra lại rút về mấy lần, Lê Tiêu cũng không giục cậu, dựa vào tường nhìn cậu tự đánh nhau với bản thân.

Ninh Sâm nhấn phím đầu tiên, cậu ngẩng đầu nhìn về Lê Tiêu, Lê Tiêu nhìn cậu nở nụ cười, cậu như được cổ vũ, ngón tay nhấn phím thứ hai, nhấn thêm vài nốt rồi đưa tay kia lên, theo trí nhớ cũng chơi một bài hát Giáng sinh vui tươi.

Ninh Sâm đàn xong ngẩng mắt lấp lánh nhìn Lê Tiêu, bộ dáng bản thân lúc này cần được khen ngợi, Lê Tiêu cong mắt khen một câu: “Lợi hại thật.”

Ninh Sâm đột nhiên thẹn thùng, thu tầm mắt, nhìn chằm chằm ngón tay mình đặt trên phím đàn, cậu có chút vui vẻ như bản thân vừa hồi phục sau cơn bệnh tật, nâng tay nhấn vài nốt của một bản nhạc đã không nhớ rõ tên là gì.

Chơi xong cũng hơi đổ mồ hôi, Ninh Sâm nghiêng đầu nhìn Lê Tiêu, cậu yên lặng nhưng trái tim nhảy nhót nhìn Lê Tiêu, Lê Tiêu quả nhiên vươn tay sờ cậu một cái, sờ khuôn mặt cậu một chút, Ninh Sâm cảm thấy từng lỗ chân lông như mở ra, như khát khao được hít thở, khát khao từng đụng chạm của Lê Tiêu, khát khao hơi thở của Lê Tiêu, khuôn mặt Ninh Sâm hơi đỏ lên.

Lê Tiêu thu tay về thuận miệng hỏi: “Cuối tuần muốn theo tôi đến bệnh viện không?”

Nét mặt Ninh Sâm cứng đờ, bàn tay rút lại nắm chặt: “Tôi…” Cậu há miệng thở dốc, lại cảm thấy chán chường bản thân vô tận.

Mình cái gì? Cậu không biết phải nói gì, cơ thể không kìm được run rẩy, đại não không kiểm soát được đôi mắt cứ thể dâng đầy nước mắt, cậu không muốn ra ngoài, không muốn từ căn phòng tràn ngập hơi thở của Lê Tiêu này đi ra ngoài.

Cậu không muốn từ thiên đường trở về địa ngục.

Lê Tiêu chờ một lát lại nói: “Hiện tại chưa muốn đi cũng được.” Anh bình tĩnh nói với Ninh Sâm, “Khi nào muốn đi thì nói tôi biết.”

Ninh Sâm cúi đầu không nói gì, một giọt nước mắt rơi trên chiếc quần bóng rổ Lê Tiêu mua cho, nước mắt nhanh chóng lan ra, cậu thoáng lắc đầu, nghẹn ngào đáp ứng đối phương: “Ừm.”

Sáng hôm sau lúc Lê Tiêu mở cửa phòng Ninh Sâm đã thức dậy, cậu mang dép lê từ phòng bếp ló đầu ra, cẩn thận nhìn Lê Tiêu nói: “Tôi dậy rồi.”

Lê Tiêu sửng sốt gật đầu với cậu, đã hơn tám giờ, Lê Tiêu đã không chạy bộ một tuần rồi, anh cảm thấy buổi sáng dậy sớm quá sẽ đánh thức Ninh Sâm, chờ qua Giáng sinh sẽ bắt đầu chạy bộ buổi tối.

Ninh Sâm bám lấy vách tường nhìn anh, ấp a ấp úng nhẹ nhàng nói: “Tôi…” Cậu dừng một lúc lâu, điều muốn nói cứ lặp lại trong lồng ngực, không làm sao phát ra được.

Lê Tiêu cào cào tóc, anh đi đến phòng tắm, lúc đi ngang qua phòng bếp thấy lửa bật trên bếp, anh hỏi: “Cậu làm bữa sáng à?”

Ninh Sâm lời nói kia được nói ra, cậu nhỏ giọng: “Nấu cháo, anh ăn không?”

Lê Tiêu gật đầu với cậu: “Cám ơn.”

Ninh Sâm hơi khẩn trương, vội vàng nói: “Không, không cần cám ơn.”

Lê Tiêu cong cong mắt nhìn cậu, chỉ chỉ phòng tắm: “Tôi đi đánh răng.”

Ninh Sâm mạnh mẽ gật đầu.

Lê Tiêu bởi vì xin nghỉ phép mà công việc cần phải xử lí chất thành núi, đầu tóc rối bù tan làm đã hơn chín giờ gần mười giờ, dừng xe nhẹ nhàng mở cửa nhà, trong nhà tối thui, Lê Tiêu nghĩ trễ thế này chắc Ninh Sâm đã ngủ rồi, bỗng thấy từ bóng tối một bóng đen chạy như bay về phía mình.

Thật sự là chạy như bay, sau đó đâm sầm vào ngực Lê Tiêu, đưa tay ôm lấy thắt lưng Lê Tiêu rồi bắt đầu hít thở.

Ninh Sâm từ tám giờ sáng đến mười một giờ đêm làm rất nhiều chuyện, cậu làm bữa sáng, sau khi Lê Tiêu rời nhà thì lau dọn phòng bếp, cậu còn quét phòng khách, gấp quần áo, buổi chiều chơi vài bản nhạc piano, ngón tay đã quen thuộc với phím đàn, sau đó lại dọn phòng tắm, quét phòng ngủ, chạng vạng thì ngồi trên sô pha đến gần tám giờ, đứng lên làm cơm tối cho mình, Lê Tiêu nói trong tủ lạnh có đủ đồ để cậu nấu ngày ba bữa, ăn xong bữa tối dọn dẹp phòng sách lén lút nhìn sách y khoa Lê Tiêu đặt trên bàn, mười một giờ đánh răng rửa mặt trải chăn tắt đèn lẳng lặng chờ vào giấc ngủ.

Sau đó cửa lớn lại truyền đến tiếng động cùng tiếng bước chân khẽ khàng, đại não Ninh Sâm lập tức sai khiến cậu chạy như bay lại, lớn tiếng ra lệnh ––– Tới gần anh ấy! Tới gần anh ấy! Ôm lấy anh ấy! Làm anh ấy ôm mình!

Cậu bổ nhào tới, mỗi tấc da thịt đều kêu gào, chen trước chen sau đến gần Lê Tiêu, chạm vào Lê Tiêu, làm cho cậu hận không thể cứ bám lấy trên người Lê Tiêu, làm cho cậu không còn là chính mình nữa.

Da thịt cậu như đang hít thở lấy hơi thở của Lê Tiêu, tham lam ôm lấy Lê Tiêu như ôm vàng, như chiếc tàu thủy đâm phải núi băng, như đám tro tàn ngày tận thế mọc lên một vầng thái dương.

Đầu óc Ninh Sâm cảm nhận được sự khát khao đối phương.

Cậu cảm nhận được bản thân khát khao đối phương.

 

 

 

MERRY CHRISTMAS – (03)

MERRY CHRISTMAS

Tác giả: Bất Chu 3 – 不周3

Thể loại: Ôn nhu công x Ôn thuận thụ, HE

Edit: Dun, đã beta

Chương 3. Babe

01

Lê Tiêu nâng đầu Ninh Sâm lên, anh muốn đem những thứ linh tinh trong người đối phương lấy ra, mới vừa ngẩng đầu lên, đối phương đã thò tay ôm lấy cổ anh, khuôn mặt dán lên má anh cọ một hồi lâu, sau đó cọ ngực lên ngực anh.

Cậu hừ hừ lắt nhắt, Lê Tiêu vươn tay dán lên đầu ngực nóng rực của Ninh Sâm, giữa tiếng đối phương rên rỉ nói: “Tôi xem thứ phía dưới cậu.”

Ninh Sâm kẹp chặt, ngẩng đầu nhìn Lê Tiêu, nước mắt trên mặt còn chưa khô, cậu nhìn chằm chằm Lê Tiêu nghiêng đầu tựa như đang suy xét một chốc, sau đó cúi đầu, mở hai chân ra, nhìn chằm chằm tính khí giữa hai chân mình, sau đó ngẩng đầu nhìn Lê Tiêu, tủi thân kêu: “Đau.”

Lê Tiêu rũ mắt nhìn, trên quần áo dính chút nước tiểu của cậu.

Quần áo chắc cũng không mặc lại nữa, Lê Tiêu không yên lòng nghĩ, sau đó đưa tay dán lên bụng Ninh Sâm, bụng Ninh Sâm nháy mắt phập phồng, tay anh chạm vào phần lông mao thô ráp mới mọc, người trong ngực bỗng run rẩy, cậu bỗng kêu một tiếng, tay chân cào lên Lê Tiêu, vừa cào vừa bò trên giường sau đó từ mép giường rớt xuống đất.

Rớt xuống thảm sàn một tiếng nặng nề, Lê Tiêu nghe giọng nói nức nở truyền đến từ bên kia giường: “Sợ.” Cậu khóc nói, “Tôi sợ.”

Lê Tiêu thở dài đứng lên, anh vòng qua cuối giường đứng nhìn Ninh Sâm, không cảm xúc nói: “Vậy không làm nữa.”

Ninh Sâm rụt người trên thảm nhỏ giọng nức nở.

Lê Tiêu đứng tại chỗ nhìn cậu: “Vậy đồ vật đằng sau muốn lấy ra không?”

Ninh Sâm ngồi trên thảm cái gì cũng không biết chỉ biết lắc đầu.

Lê Tiêu nhìn cậu: “Vậy có muốn tắm không?”

“…” Không phản ứng.

Lê Tiêu bình tĩnh nói: “Tôi đi siêu thị mua tã cho người lớn, cậu mặc không?”

“…” Không phản ứng.

Thanh âm Lê Tiêu tựa như mang theo ý cười: “Tôi cũng không có nhiều drap giường để thay.”

Ninh Sâm quỳ trên mặt đất, mông ngồi trên chân mình, chôn đầu vào cánh tay, đứt quãng nói: “Xin, xin, xin lỗi.”

Lê Tiêu đi về phía cậu, ngồi xổm xuống trước mặt, đưa tay sờ sờ xương sống gập lại, nói với cậu: “Không sao.”

Bắp thịt Ninh Sâm được anh chạm tới dần thả lỏng, cánh tay gập lại cẩn thận duỗi ra, ngón út lén lút chạm tới ngón chân cái mang vớ của Lê Tiêu, cậu quỳ trên đất ngẩng đầu dán lên đầu gối anh, nước mắt thấm lên quần Lê Tiêu.

Lê Tiêu đem cậu thả lại trên giường, đắp chăn cho cậu, lúc đứng dậy nhìn khuôn mặt ửng hồng ló ra ngoài chăn: “Tôi ra ngoài mua cho cậu vài thứ dùng hàng ngày.”

Ninh Sâm nhỏ giọng đáp lại bằng giọng mũi: “Ừm…”

Lê Tiêu hỏi cậu: “Vậy cậu ở đây có thể khống chế bản thân không?”

Đôi mắt Ninh Sâm dao động, lắp bắp nhìn Lê Tiêu, lẩm bẩm: “Có thể…”

Lúc Lê Tiêu rời đi có đặt một ly nước ấm trên tủ đầu giường, lúc ra khỏi cửa hộp quà Giáng sinh khoa trương kia vẫn để ngoài sân, Lê Tiêu vốn định gọi người tới mang đi, lúc đi ngang qua lại dừng một chút, cau mày đưa tay vào trong mò một lúc, bên trong vẫn ẩm ướt, có dầu bôi trơn cùng dịch cơ thể lẫn vào nhau, Lê Tiêu lần mò lại trở nên sốt ruột, anh lấy từ trong ra ba quả trứng rung, ném vào thùng rác bên cửa, một cây gậy rung to bằng cổ tay, kẹp đầu vú, gậy dạng chân, roi da, còn có một bộ dụng cụ hút sữa, Lê Tiêu cau mày đem tất cả vứt vào thùng rác, mất hết kiên nhẫn chuẩn bị rời đi thì lại lấy ra được một cái chìa khóa, chìa khóa treo với cái móc hình tia chớp và mảnh giấy hình mặt cười, mảnh giấy nhỏ hơn lòng bàn tay có ghi “Surprise“, phía sau vẽ một khuôn mặt cười.

Lê Tiêu mặt không biểu tình bỏ chìa khóa vào túi áo, anh lại đảo mắt nhìn xung quanh nhà, quyết định sau khi về sẽ làm một cái khóa mới, cửa trước sân nhà cũng phải gắn thêm khóa.

Anh vào siêu thị Carrefour gần nhà mua một ít đồ dùng sinh hoạt, hai túi tã, mua chút đồ sát trùng rồi lái xe về nhà.

Lê Tiêu đem bàn chải khăn mặt mới mua bỏ vào phòng tắm, quần lót dùng một lần cũng bỏ vào, Ninh Sâm xích lõa ngồi giữa giường sụp đổ khóc lớn, đầu vú bị gãi đến chảy máu, dưới bụng cũng loang lổ vết móng tay cào, Lê Tiêu đứng tại cửa phòng ngập ngừng một lúc, anh nghĩ hẳn là phải mang đồ cắt móng tay qua.

Người trên giường trông thấy anh liền nhỏ tiếng lại, lảo đảo từ trên giường lộn nhào xuống bò tới bên chân Lê Tiêu, cậu ngồi chồm hổm trên đất, đưa tay ôm lấy đùi Lê Tiêu, hít hít nói: “Ôm, ôm một chút được không?’

Lê Tiêu thả đồ trên tay xuống, chỉ chỉ quần lót dùng một lần trên sàn: “Mặc quần vào được không?”

“…” Ninh Sâm như thể hít thở không thông, cậu vội vàng đưa tay ôm lấy cổ Lê Tiêu, ngực dán lên ngực đối phương, thân thể đều cong lại.

Lê Tiêu lấy quần lót dùng một lần ra, nghĩ nghĩ lại bỏ vào lại, mở túi đồ lấy ra cái tã giấy, nghiêng đầu nhìn Ninh Sâm: “Tự mặc, được không?”

 

02

Lồng ngực Ninh Sâm gắt gao dán lên quần áo Lê Tiêu, nương theo động tác của Lê Tiêu mà động đậy, Lê Tiêu có chút phiền não nước mắt nước miếng đối phương đều trên người mình, cuối cùng đưa tay vòng xuống đùi Ninh Sâm bế lên, anh đem đối phương thả xuống trên giường, rũ mắt nhìn cậu, Ninh Sâm trong tầm mắt anh rụt chân, cậu đưa tay muốn bắt láy vạt áo Lê Tiêu, lại rụt rè thu tay về.

Lê Tiêu đặt tã giấy bên giường, nhớ lại nhà bạn mình có nuôi con nhỏ làm cách nào để thay tã, anh nhìn Ninh Sâm: “Không biết mặc?”

“…” Ngón tay Ninh Sâm ngập ngừng cuộn tròn, cúi đầu không nói gì.

Lê Tiêu hơi khom lưng kéo chân Ninh Sâm, cơ thể Ninh Sâm nghiêng sang một bên, cậu vươn hai tay bắt vào không trung như người rớt xuống nước muốn tìm một khúc cây để bám lấy, Lê Tiêu đem chân còn lại nâng lên.

Ninh Sâm mở to mắt hoảng sợ ngã xuống giường, thân thể run lên nhè nhẹ, Lê Tiêu hơi dùng sức kéo chân cậu lên, khiến cái mông từ từ nâng lên khỏi giường.

Ninh Sâm cả người run rẩy, cậu trợn mắt há miệng cũng không dám nói lời nào thậm chí không dám thở, ngón tay co giật, đầu tiên là ngón trỏ, sau đó đến ngón giữa, dần dần toàn thân đều co giật, Lê Tiêu đem tã giấy dán lên mông cậu, có một loại xúc cảm ấm áp mềm mại, hai chân cậu được thong thả buông xuống, cảm xúc dịu dàng áp lên vùng đáp chậu của Ninh Sâm, sau đó vòng lên tính khí cậu, bụng dưới cũng được bao bọc lại.

Lê Tiêu đưa tay vỗ nhẹ lên bên mông cậu, thanh âm mang chút chọc ghẹo: “Được rồi.” Lê Tiêu nói, “Chúng ta trước cứ dùng cái này vài ngày, sau đó sẽ đem thứ bên dưới lấy ra, được không?” Lê Tiêu đưa tay sờ sờ bụng dưới phập phồng của cậu.

Ninh Sâm đột nhiên như một đứa trẻ khóc lên, cậu cuộn người lại thành một đoàn, khóc đến khóc thở được, cậu không khống chế được hệ bài tiết, dòng thiệt kia rỉ ra sau đó nhanh chóng được tã giấy mềm mại hút khô, cậu sớm đã quên mất bản thân cũng là một con người có tôn nghiêm.

Lê Tiêu đột nhiên bị tiếng khóc dọa sợ, anh còn tưởng mình mặc sai, hoặc là dán hơi chặt, cau mày đưa tay định mở ra xem, Ninh Sâm từ trên giường ngồi dậy, thút thít xô cào ngực anh, Lê Tiêu bị xô tới lui về sau hai bước, sau đó khó hiểu đưa tay vỗ vỗ vai Ninh Sâm: “Chặt quá à?”

Ninh Sâm vùi đầu vào lồng ngực Lê Tiêu, cậu nghe thấy nhịp tim trầm ổn của Lê Tiêu, muốn đem thân thể mình khảm vào thân thể Lê Tiêu, mang theo một loại trở về với thân thể của mẹ.

Lê Tiêu đứng bên giường một lúc lâu, anh đưa tay không dính nước tiểu lấy những thứ khác ra, sau đó ngồi lên giường, Ninh Sâm tay chân một đoàn cũng ngồi vào lòng anh, ngẩng đầu thành thật nhìn Lê Tiêu, cậu mang theo tâm trạng vừa kinh hỉ vừa bất an chờ đợi thật lâu ở nơi u ám nhất rốt cuộc tìm thấy ánh mặt trời.

Lê Tiêu bình tĩnh nhìn lại cậu: “Trước tiên mặc tã giấy vài ngày, được không?”

“…” Ninh Sâm ngồi trong lòng anh chần chừ gật đầu.

Lê Tiêu cũng gật đầu: “Sau đó đợi lúc thích hợp lấy đồ bên trong cơ thể ra, được không?”

“…” Ninh Sâm ngừng một lúc, sau đó lại gật đầu.

Lê Tiêu hướng cậu cười cười: “Đến lúc thích hợp, tự cậu sẽ nói cho tôi biết, đúng không?”

Ninh Sâm nặng nề gật hai cái, sau đó khàn khàn nhỏ giọng nói: “Đúng vậy.”

Lê Tiêu rũ mắt: “Bây giờ muốn ngủ một giấc không?”

Ninh Sâm chậm rãi gật gật, Lê Tiêu chỉ tay về sô pha ở góc phòng: “Vậy có thể tự đi qua đó chờ một chút không?”

“…” Ninh Sâm do dự chuyển tầm mắt tới, sau đó lui lại vào ngực Lê Tiêu.

Lê Tiêu bình tĩnh nói: “Tôi đổi lại một bộ drap sạch sẽ, được không?”

Ninh Sâm dè dặt nhìn anh một cái, sau đó cẩn thận nhìn cái sô pha ở không xa, một hồi lâu, chầm chậm gật đầu, tay đặt lên đùi, tã giấy trắng tinh ôm lấy hạ thân cậu, Ninh Sâm chậm chạp đưa một chân thăm dò sàn nhà, sau đó nhìn về phía Lê Tiêu.

Lê Tiêu yên lặng nhìn lại cậu.

Ninh Sâm đưa chân còn lại xuống, ngồi một lúc trên đùi Lê Tiêu, cọ một lúc tới đầu gối Lê Tiêu, sau đó lại quay đầu nhìn Lê Tiêu.

Lê Tiêu hướng cậu gật gật đầu.

Ninh Sâm đứng dậy cẩn thận bước đến sô pha, sau đó rụt người lại, ôm lấy chân ngồi xổm lên sô pha giương mắt nhìn Lê Tiêu đứng lên, đem chăn nệm và drap giường ra ngoài, cậu có hơi khẩn trương dán chặt ánh mắt lên người Lê Tiêu, lúc đối phương ra khỏi cửa cổ họng vội vàng phát ra tiếng rên rỉ, cậu trợn tròn mắt nhìn chằm chằm về phía cửa.

Một phút sau Lê Tiêu ôm chăn mền vào, đi tới bên giường trải ra, sau đó đứng đó hướng Ninh Sâm chỉ chỉ giường: “Ngủ chứ?”

Ninh Sâm từ sô pha nhảy mạnh xuống, lảo đảo chạy tới bên người Lê Tiêu, đưa tay ôm lấy thắt lưng Lê Tiêu, cọ người vào ngực anh, học theo: “Ngủ.”

Lê Tiêu vỗ vỗ cánh tay cậu, sau đó xốc chăn mền lên cho cậu chui vào, Ninh Sâm trầm mặc ở trước ngực anh hít thở một hồi, sau đó ngoan ngoãn bò vào trong chăn, Lê Tiêu đắp chăn cho cậu, hai bàn tay cậu nắm lấy mép chăn, đôi mắt trông mong nhìn chằm chằm Lê Tiêu.

Lê Tiêu lấy trong tủ đầu giường ra thuốc an thần, sau đó đưa cùng ly nước qua cho Ninh Sâm.

Ninh Sâm lui cằm vào chăn, lắc đầu: “Không, không uống thuốc.”

Lê Tiêu nhìn cậu: “Có buồn ngủ không?” Ninh Sâm lắc đầu, Lê Tiêu đưa thuốc tới: “Uống vào sẽ buồn ngủ, được không?”

“…” Đôi mắt Ninh Sâm đỏ len, cậu ủy khuất lui vào trong chăn.

Lê Tiêu yên lặng nhìn một hồi, anh dừng một chút: “Cậu có ngoan không?”

 

03

Ninh Sâm cuối cùng vẫn là tủi thân uống thuốc an thần, cậu nhấp ngụm nước, không nuốt thuốc xuống, khoang mũi đáng thương nghẹn ngào hai tiếng, Lê Tiêu đưa nước cho cậu: “Uống nước nuốt xuống.”

Yết hầu Ninh Sâm ra sức nuốt, yên lặng chống cự.

Lê Tiêu bình tĩnh nói với cậu: “Mặc tã giấy rồi, đúng không?” Anh không nhanh không chậm nói, “Cho nên sẽ không làm dơ giường, uống nước đi, được không?”

Ninh Sâm đỏ mặt, Lê Tiêu đưa nước cho cậu, Ninh Sâm lại uống thêm vài ngụm.

Lê Tiêu ngồi ở sô pha check hòm thư công việc một chút, trả lời vài cái mail quan trọng, gửi mail xin nghỉ phép sau đó liếc mắt nhìn Ninh Sâm nằm ngủ trên giường, anh lấy bộ quần áo từ tủ đồ, ra khỏi phòng ngủ đến phòng tắm tắm một cái, thay quần áo sạch sẽ, rời nhà lên xe vừa khởi động xe vừa đeo tai nghe bluetooth lên.

Lúc lái xe ra đường lớn điện thoại vừa vặn được thông: “Đàn anh, hôm nay có đi làm không?”

“…”

“Ừ, em đến viện các anh, cho em chút thuốc an thần với tiêm dinh dưỡng.”

“…”

“Đương nhiên không phải em dùng.”

“…”

“Rồi rồi, về sau sẽ thường xuyên tới thăm anh.” Lê Tiêu quay tay lái cười cười, vài phút sau thì cúp máy.

Lê Tiêu ở bệnh viện cùng đàn anh ăn cơm, buổi chiều về đến nhà vô cùng yên tĩnh, anh mang theo một túi to mở cửa phòng, Ninh Sâm còn ngủ trên giường, hệ thống sưởi trong phòng có lẽ hơi nóng, Ninh Sâm ngủ mặt mũi đỏ bừng, Lê Tiêu cất thuốc vào tủ, đem sandwich hồi sáng và ly nước không ra ngoài, anh vứt sandwich vào thùng rác, rũ mắt rửa ly, sau đó cất lên kệ, anh thu dọn phòng bếp chớp mắt lại vào phòng sách, ngồi trước máy tính bắt đầu làm việc.

Bốn giờ chiều Lê Tiêu gửi mail xin nghỉ đông cho lãnh đạo, sau đó giao số liệu cần nghiên cứu cho thành viên trong tổ hạng mục, hơn nữa cuối mail còn thông báo anh đã xin nghỉ đông, set chế độ tự động trả lời xong liền đứng lên rời khỏi máy tính.

Lê Tiêu nghĩ xem buổi tối nên ăn gì, vẫn là nên chạy bộ trước đã, lúc ra ngoài có ngó qua Ninh Sâm, Ninh Sâm vẫn đang ngủ.

Có lẽ do đã lâu chưa được ngủ một giấc đàng hoàng, anh đóng cửa gọi đồ ăn ngoài.

Buổi tối mười giờ Lê Tiêu lại mở cửa nhìn Ninh Sâm, còn đang ngủ, Lê Tiêu yên lặng lấy một bộ chăn gối khác ra phòng khách, nằm trên sô pha trằn trọc tới mười một giờ rưỡi mới mơ mơ màng màng muốn ngủ.

Trong phòng yên tĩnh truyền ra vài tiếng rên rỉ nức nở, Lê Tiêu day thái dương ngồi lên, anh tỉnh ngủ có hơi khó chịu, ngồi trên sô pha định thần hai phút, tiếng rên từ trong phòng dần nhỏ lại.

Lê Tiêu xỏ dép mở đèn trong phòng, Ninh Sâm nằm trên giường hung hăng cắn môi, Lê Tiêu đi qua đối phương trông thấy anh liền rớt nước mắt, cậu vươn tay muốn được Lê Tiêu ôm dỗ dành.

Lê Tiêu đứng bên giường cúi đầu nhìn cậu: “Ác mộng?”

Nước mắt Ninh Sâm theo động tác gật đầu rớt loạn xạ, Lê Tiêu ngồi bên giường đưa tay sờ khuôn mặt ướt đẫm, Ninh Sâm nhắm mặt cọ cọ mặt lên lòng bàn tay anh, nhỏ giọng nói: “Ác mộng.”

“Ừ.” Lê Tiêu bình tĩnh nói, “Sẽ tỉnh thôi.”

Ninh Sâm nhắm mắt dán mặt lên tay anh, một lúc sau Lê Tiêu hỏi cậu: “Tắm không?”

“…” Cổ họng đối phương phát ra tiếng động mơ hồ.

Lê Tiêu hỏi cậu: “Muốn ăn gì không.”

“…” Ninh Sâm không nói chuyện.

Lê Tiêu sờ sờ trán cậu, sau đó đứng lên, Ninh Sâm mờ mịt mở to mắt nhìn anh, Lê Tiêu định ra ngoài thì Ninh Sâm đã mạnh dạn vươn tay đến, cả người sắp từ giường rơi xuống đất, mới chạm đến góc áo Lê Tiêu.

Lê Tiêu nghe động tĩnh sửng sốt nhìn đối phương thiếu chút nữa lăn xuống đất, anh dừng một chút, sau đó nói: “Tôi đến phòng khách mang chăn qua, trở về lại ngủ?”

Nửa người Ninh Sâm ở trên giường, ngây ngẩn ngẩng đầu nhìn Lê Tiêu, run run môi, muốn khóc nhưng dè dặt nói: “Được.”

Ban đêm Lê Tiêu tiêm cho Ninh Sâm một mũi dinh dưỡng, cùng Ninh Sâm ngủ trên một giường, cách một lớp chăn Ninh Sâm cẩn thận dán lên người anh, giống như như vậy mới có thể yên lòng.

Trong chốc lát, hơi thở Lê Tiêu trở nên nhẹ nhàng ôn hòa khiến Ninh Sâm cảm thấy an tâm hơn.

 

CỰC QUANG TRONG MẮT -目之极光 – (11) (HOÀN)

CỰC QUANG TRONG MẮT -目之极光

Tác giả: Bánh nướng tương mè – 麻酱烧饼

Thể loại: Thành thục ổn trọng anh trai lần đầu biết yêu công x Dương quang tiêu sái dám yêu dám hận bán moe thụ, HE

Edit: Dun, đã beta

11

Mặt trời chói mắt chiếu vào phòng, Tưởng Viêm chậm rãi mở mắt ra, đưa tay che mắt, híp mắt lại. Ý thức dần tỉnh táo, cả người đau nhức, cảm giác phía dưới trướng đau làm Tưởng Viêm không thích ứng được.

Trần Thạc không có trong phòng.

Trong phòng rất yên tĩnh, đồng hồ đặt trên tủ đầu giường khẽ đếm thời gian. Tưởng Viêm hơi ngồi dậy, tựa vào đầu giường, liếc mắt nhìn đồng hồ điện tử, đã mười một giờ rồi. Trong phòng tắm cũng rất yên tĩnh, có vẻ không có người bên trong.

Thầy Trần đi đâu rồi?

Tưởng Viêm có hơi tủi thân. Cậu cúi đầu, có thể thấy được trên thân thể xích lõa rải rác những dấu hôn mơ hồ, giống như búp bê bị vứt bỏ. “Sau đêm tân hôn, trượng phu cao chạy xa bay, nguyên nhân là do…” “Hắn vốn là kẻ thù của tân nương, vì để báo thù mà chịu đựng…” “Hắn vốn phong lưu thành tính, là người vô tình vô tâm giữa những khóm hoa tươi…” Trong đầu Tưởng Viêm tự động bổ ra một loạt đủ loại phỏng đoán, càng nghĩ càng thấy mình thật đáng thương. Chủ động hiến thân mở mắt người yêu đã không thấy nữa, tuy không phải không sướng, nhưng mà, sao cảm giác thê thảm thế này?

Di động vang lên, Tưởng Viêm vội vàng mặc quần áo, nghe cuộc gọi video từ mẹ cậu.

Mẹ Tưởng Viêm tuy đã gần năm mươi, nhưng được chăm sóc kỹ càng, giọng điệu vui vẻ, tinh thần phấn chấn như một cô gái trẻ: “Viêm Viêm! Sinh nhật vui vẻ!!!!! Con xem mẹ với ba con đang ăn bánh sinh nhật thay con nè!” Nói xong xoay màn hình về phía cái bánh kem to tướng, “Chocolate con thích nhất! Vui không nè?”

“Hahaha vui chứ vui chứ, rõ ràng là chocolate mẹ thích nhất mà… Bên đó không phải đã nửa đêm rồi sao, sao còn ăn bánh kem chứ…” Giọng nói vui sướng của mẹ ngập tràn gian phòng, hun nóng vành mắt Tưởng Viêm, cậu giả vờ không để ý hít hít mũi, “Thay con ước chưa?”

Chỉ thấy mẹ cậu đưa một khối bánh kem vào miệng, vẻ mặt thỏa mãn: “Ước rồi ước rồi, nói ra sẽ không linh, mẹ muốn ăn thì ăn thôi, không cần quản mẹ, cũng không béo lên người con mà…”

“Rồi rồi, mẹ lớn rồi con cũng quản không được… Ăn xong đánh răng đi ngủ sớm chút, đã trễ như vậy rồi!” Tưởng Viêm bất đắc dĩ cười cười, không biết còn tưởng cậu mới là người lớn trong nhà.

Lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra, Trần Thạc không biết cầm theo cái gì tới, vừa nói: “Viêm Viêm em tỉnh rồi? Sao không ngủ thêm chút nữa.” Vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Tưởng Viêm đang gọi video với người khác, liền im lặng bỏ đồ xuống ngồi lên sô pha đối diện.

Mẹ cậu hiển nhiên cũng nghe thấy giọng Trần Thạc, ở trong video nháy mắt không lên tiếng nữa, vẻ mặt bát quái. Mẹ Tưởng Viêm đã sớm biết tính hướng cậu, Tưởng Viêm chia tay bạn trai cũ mẹ cậu còn thầm mắng hắn vô số lần, chung quy cũng lo lắng Tưởng Viêm một mình bên này cô đơn lẻ bóng.

Tưởng Viêm hiện tại cũng không nói gì với mẹ, cũng không muốn giải thích thêm, nở nụ cười với mẹ liền nói: “Mẹ, con đi rửa mặt đã! Ba mẹ ngủ sớm chút, ngủ ngon!”

Mẹ cậu nói được được, sau đó cúp máy.

Trần Thạc đi lại ngồi lên giường, muốn ôm cậu, Tưởng Viêm mặt không biểu tình nhích ra quay đầu sang hướng khác phớt lờ Trần Thạc. Trần Thạc mù mịt, còn tưởng rằng tối qua làm hăng quá khiến cậu không vui, dù sao lúc cậu nói không muốn nữa anh cũng không thèm để ý, chỉ đành nhỏ giọng dỗ dành: “Làm sao vậy Viêm Viêm, không thoải mái?”

“…” Tưởng Viêm hơi đỏ mặt, nghĩ thầm, không phải không thoải mái mà rất thoải mái á, nhưng mà vừa tỉnh dậy Trần Thạc không biết đã chạy đi đâu mất, tui lơ anh cho biết.

Tưởng Viêm bắt lấy tay cậu, mười ngón gắt gao nắm chặt: “Đừng giận nữa, lại ăn bánh kem được không, cũng không biết em thích ăn vị gì, mua một cái vị trái cây.”

“Anh ra ngoài mua bánh kem cho em hả?” Tưởng Viêm quay đầu lại, ánh mắt lấp lánh nhìn Trần Thạc, khóe miệng không kìm được cong lên.

Trần Thạc nhích lại gần, ôm Tưởng Viêm vô ngực, hôn hôn khắp mặt: “Sinh nhật vui vẻ, Viêm Viêm.”

Tưởng Viêm nhào đến ngồi lên người Trần Thạc, cánh tay ôm lấy cổ anh, trán đụng trán, cả người chỉ mặc một cái quần lót màu trắng. “Cám ơn anh, thầy Trần!” Dứt lời lại nhẹ nhàng hôn hôn khóe miệng Trần Thạc. Trần Thạc đỡ lấy eo nhỏ, bàn tay mang độ ấm dịu dàng, dọc theo thắt lưng xoa xuống, quanh quẩn vuốt ve bờ mông mượt mà, tình dục không rủ cũng tới…

Ban ngày ban mặt tuyên dâm, thật sự quá sa đọa. Mặt trời lên cao, rồi lại chìm về phía Tây, bánh kem ăn lên tận trên người, lúc đi tắm lại làm một lần nữa, Tưởng Viêm thật sự không còn sức lực, nhất định phải nói ra lời ước ngày sinh nhật chính là không muốn làm nữa mới thôi, mơ mơ hồ hồ nửa tỉnh nửa mê lại nghe Trần Thạc nói: “Nhưng mà lời ước nói ra thì sẽ không hiệu nghiệm nữa đâu…”

Người học tiến sĩ cũng vạch lá tìm sâu như vậy sao!!!

Trải qua một kỳ nghỉ xuân tốt đẹp vừa được ngắm cực quang vừa được làm tình, lúc quay về Montréal, Tưởng Viêm chỉ cảm thấy ngẩn ngơ như một giấc mơ. Nhưng Trần Thạc vẫn thường lui tới nhà cậu, giấc mơ của cậu lại vẫn cứ tiếp tục.

Bọn họ trước mặt bạn bè của nhau cũng không ngại, cùng đến trường, cùng đi tụ họp, còn cùng tham gia diễu hành đồng chí, làm rất nhiều chuyện vui vẻ. Mùa hè ở Montréal rất đẹp, ánh mặt trời nhảy nhót trên chăn nệm, mê hoặc lòng người.

Sau đó, Tưởng Viêm tốt nghiệp đi Toronto học y, nơi này tuy cũng lạnh, nhưng vẫn đỡ hơn Montréal một chút. Lúc Trần Thạc tiễn cậu ra sân bay, cậu một mạch đi về cửa kiểm soát, không hề quay đầu lại. Tưởng Viêm nói với chính mình, không có giấc mộng đẹp nào kéo dài mãi, giấc mộng của mình cũng đã kết thúc rồi.

Tưởng Viêm yêu Trần Thạc, nhưng từ trước đến nay không vì bất cứ ai mà dừng lại bước chân, nhưng trong lòng cậu vẫn mong mỏi, có lẽ cũng chưa chắc biết được kết cục của cuộc yêu xa này?

Kết quả của tình yêu xa này thoải mái hơn cậu nghĩ rất nhiều, xem ra là do người cũ không hợp với mình mà thôi. Trần Thạc ngẫu nhiên có ba ngày được nghỉ, liền bay đến Toronto thăm cậu, nghỉ đông bọn họ cùng đi du lịch ở biển Caribbean, khi trở về đều đen thui.

Lại sau đó, Trần Thạc cũng tốt nghiệp rồi, chính thức trở thành Doctor Chen. Lý lịch thật sự rất xuất sắc, thành công đảm nhiệm chức vị trợ lý giáo sư ở trường đại học của Tưởng Viêm.

Lại sau đó nữa, Tưởng Viêm gian khổ học tập, mỗi ngày cặm cụi lo lắng, cũng trắc trở tốt nghiệp rồi, trở thành một Doctor Chen khác. Vì sao không phải là Doctor Jiang? Bởi vì bọn họ kết hôn rồi đó! Tuy đàn ông kết hôn không nhất thiết phải theo họ chồng, nhưng cũng công bằng thôi, bác sĩ Tưởng gọi tiến sĩ Trần là Doctor Jiang, tiến sĩ Trần gọi bác sĩ Tưởng là Doctor Chen.

*Chen Shuo: Trần Thạc. Jiang Yan: Tưởng Viêm

Lại sau đó sau đó nữa, ngày ngày trôi qua không còn rối loạn nữa, tiến sĩ Trần trở thành giáo sư Trần, bác sĩ Tưởng cũng vượt qua thời kỳ thực tập dài đằng đẵng ở bệnh viện trở thành bác sĩ ngoại khoa. Bọn họ nhận nuôi một đứa trẻ, lại bắt đầu chuỗi ngày rối loạn khác.

Bọn họ còn mang đứa nhỏ đi ngắm cực quang, đứa nhỏ không nghe lời chạy tới chạy lui, ở trên sườn núi ngã sấp mặt.

Bọn họ nhìn nhau cười, ăn ý trao cho nhau một nụ hôn ngọt ngào.

The end.

 

Tác giá có lời muốn nói:

Oa oa oa, đoản văn ngọt ngào đến đây là kết thúc!!!! Vui quá!!!! Viết xong bộ này, đại khái cũng muốn chúc mọi người, hết thảy đều suôn sẻ, có thể sống như bọn họ là được rồi, tuy là từng trải qua những mối tình không mãn nguyện, nhưng cuối cùng sẽ luôn gặp được một người thích hợp, hạnh phúc! Được rồi, cứ vậy nhé! Chúc mọi người đọc đến đây tâm tưởng sự thành, vạn sự như ý!

Editor cũng có lời muốn nói: 

Rất thích bộ truyện này, cũng như tác giả, hi vọng các bạn có thể tìm được người thích hợp, đi trên con đường thích hợp, đừng ngần ngại vì quá khứ, hãy luôn hy vọng, tìm kiếm và hiếu kỳ về thế giới xung quanh.