GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河 – (7)

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河

Tác giả: Hòa Điền Tâm – 禾田心

Thể loại: Chức tràng, điềm văn, gần thủy lâu đài, đoản văn, boss công, biệt nữu thụ, HE

CP: Giang Tùy – Lục Thanh Hà

07

Ra khỏi con hẻm, Giang Tùy đưa ngay con mèo nhỏ cho Lục Thanh Hà.

Lục Thanh Hà không dám hé răng, chỉ có thể nghe lời ôm mèo, mèo nhỏ cũng may không làm ồn, có thể là do đói bụng, tinh thần thoạt nhìn không tốt lắm.

Lục Thanh Hà mở miệng thăm dò: “Giang tổng, trước đến bệnh viện đi, anh cần tiêm ngừa bệnh dại.”

“Về rồi nói.” Giang Tùy không thèm quay đầu lại nói.

“Mèo nhỏ nè vận khí mày tốt lắm nha, gặp được Giang tổng là người tốt.” Lục Thanh Hà cố ý nói cho Giang Tùy nghe được, mong là Giang Tùy được người khác vuốt mông ngựa tâm tình sẽ khá hơn chút.

Giang Tùy đi phía trước bất ngờ dừng lại, xoay người nói: “Tôi hình như không đồng ý sẽ nuôi nó.”

Lục Thanh Hà không dám nhìn vào mắt anh, chuyển ánh nhìn lên con mèo vô tội: “Nếu Giang tổng không muốn, vậy tôi nuôi vậy, nó tắm sạch sẽ chắc cũng rất dễ thương.”

Vẻ mặt Giang Tùy mờ mịt, không biết đang nghĩ gì.

Đường về công ty đáng lẽ chỉ mất ba tiếng, bởi vì về trễ ngay giờ cao điểm, Giang Tùy lái suốt bốn tiếng đồng hồ, đến bệnh viện thú y, hai người một mèo đi vào chích ngừa và bó chân.

Viện phí Lục Thanh Hà trả, bởi vì Giang Tùy khăng khăng nói, là mèo của cậu cào anh.

Lúc về đến công ty, trời đã tối, hai người cùng vào thang máy, Lục Thanh Hà nhấn tầng 6, Giang Tùy nhấn tầng 17.

“Cám ơn Giang tổng.” Lúc ra khỏi thang máy, Lục Thanh Hà ôm mèo nói cám ơn với Giang Tùy.

Giang Tùy khoát tay, lái xe từ sáng tới tối, bộ dạng nhìn rất mệt mỏi.

Văn phòng không còn bóng người, Lục Thanh Hà lấy thức ăn đã mua cho mèo nhỏ ăn, dùng áo khoác làm cho nó cái ổ, thu xếp xong bắt đầu vội vàng chọn lọc ảnh chụp được. Lại là một đêm tăng ca, Lục Thanh Hà phải làm xong để nộp cho chủ biên trong đêm nay.

“Chết, camera.” Lục Thanh Hà mơ hồ, quên mất camera còn đang ở chỗ Giang Tùy.

Cậu vội vàng chạy vào thang máy, cuống quít lên tầng 17.

Chuông cửa vang mấy lần, Giang Tùy rốt cuộc mở cửa.

Giang Tùy mặc áo ngủ ra mở cửa, trên người còn mang hơi nóng, cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện. Một tay anh lau tóc, hỏi: “Chuyện gì?”

Lục Thanh Hà vô thức dời mắt nhìn nơi khác, nói: “Cái kia, tôi quên lấy camera.”

Giang Tùy hất cằm nói: “Trên sô pha, cậu tự lấy đi.” Nói xong liền quay đầu lại đi vào phòng tắm.

Phòng ốc vẫn như cũ bừa bộn, Lục Thanh Hà nhẹ chân nhẹ tay đi qua lấy máy ảnh, lơ đãng nhìn thấy trên bàn trà có chiếc dù, cậu cảm thấy hơi quen mắt, không nhịn được cầm lên nhìn kỹ.

“À, thiếu chút nữa quên, của cậu đấy.” Giang Tùy tựa lên cửa phòng tắm nói.

“Của tôi?” Lục Thanh Hà không hiểu lắm.

Giang Tùy lơ đễnh nói: “Cậu để quên ở quán cà phê, phục vụ gọi cậu cậu không nghe, tôi tiện tay mang về giùm cậu.”

Nhìn chiếc dù trong tay, Lục Thanh Hà mới nhớ, cậu mang theo lúc đến gặp Trì Luật ở quán cà phê, không hiểu sao bản thân hôm đấy đần độn quên mất nó.

Khoan, đầu óc Lục Thanh Hà nổ cái đùng, tiện tay là sao? Hôm đó anh ta ở đấy sao?

Giang Tùy đi đến trước mặt Lục Thanh Hà, mùi sữa tắm nháy mắt tràn vào khoang mũi.

Anh liếc nhìn Lục Thanh Hà, ý cười như có như không nói: “Cậu đang suy nghĩ cái gì?”

Lục Thanh Hà bất ngờ rùng mình, lý trí mách bảo cậu phải bình tĩnh, anh ta ở đó không có nghĩa là nhìn thấy hay nghe thấy được gì.

“Tôi đang nghĩ, xem ra hôm nay phải tăng ca hơi lâu.” Lục Thành cười, lách qua Giang Tùy đi ra ngoài.

Giang Tùy bỗng cười nói: “Khẩn trương làm gì, tôi sẽ không can thiệp vào cuộc sống cá nhân của nhân viên.”

Lục Thanh Hà siết lấy máy ảnh và chiếc dù trong tay, bước đi nhanh hơn, giống như muốn thoát khỏi con quái vật đáng sợ chạy đi khỏi tầng 17.

Tăng ca đến nửa đêm, Lục Thanh Hà mới hoàn thành toàn bộ bài báo, lúc thu dọn đồ đạc, lẳng lặng cầm chiếc dù trên bàn lên.

Lục Thanh Hà định thần, xoay người ném vào thùng rác.

Một cây dù thôi thì anh ta biết được gì chứ? Không đời nào. Hơn nữa, trong lòng còn tự nói, về sau nhất định phải tránh xa Giang Tùy một chút.

Quả nhiên, nửa tháng sau khi Phong Vân phát hành số mới, cậu không hề gặp lại Giang Tùy.

Chuyên mục mới cũng không có hiệu quả rõ rệt, nhưng chủ biên nói trong cuộc họp, rất nhiều độc giả gửi thư nói rất thích «Bách Thái», rất xúc động, hy vọng sẽ phát hành nhiều bài viết như thế một chút, hy vọng Phong Vân ngày càng phát triển. Điều này có nghĩa là việc mở «Bách Thái» rất đúng đắn, cũng có nghĩa là công việc của Lục Thanh Hà phải tăng lên, bởi vì Trương chủ biên rất hài lòng với văn phong và ý tưởng của cậu, muốn để cậu chịu trách nhiệm dài hạn với «Bách Thái».

Lục Thanh Hà rất thỏa mãn với hiện tại, cậu nỗ lực làm việc, nỗ lực sinh hoạt, so với bất cứ lúc nào đều nỗ lực hơn. Bởi vì khi cậu nỗ lực, cảm giác đau đớn Trì Luật để lại mới chậm rãi phai đi.

“Thanh Hà, lát nữa tan làm công ty có tụ họp ở MOK.” La Man Đề cười nói với Lục Thanh Hà.

Lục Thanh Hà giơ tay nhìn đồng hồ, nói: “Mọi người đi trước đi, tôi phải về nhà cho mèo ăn.”

La Man Đề ngạc nhiên nói: “Thanh Hà cậu nuôi mèo hả? Giống gì thế? Mình có thể nhìn không?”

Lục Thanh Hà thật sự không hiểu được sự thích thú của con gái đối với thú nuôi, chỉ qua loa nói: “Người khác cho, vẫn còn nhỏ.”

La Man Đề dường như cũng quen tính cậu kiệm lời, bỗng đổi chủ đề: “Đúng rồi, cậu biết gì chưa? Anh Trì Luật sắp di cư rồi, nói là muốn cùng Tiết Ny phát triển công ty ở Canada, thật hâm mộ quá. Trước đó vẫn cứ gạt chúng ta chỉ là đi hưởng tuần trăng mật thôi.”

Bàn tay đang gõ máy tính của Lục Thanh Hà dừng lại một chút, trong đầu hiện ra quán cà phê ngày hôm đó, ánh mắt tránh né của Trì Luật, mang theo chút không xác định.

“Vậy sao, bọn họ giấu kĩ quá nhỉ.” Lục Thanh Hà tiếp tục tập trung đánh máy.

La Man Đề vội gật đầu đồng ý: “Đúng đúng, hai người lúc bắt đầu hẹn hò cũng lén lút, bây giờ chuyện lớn như vậy, cũng mãi sau này mới nói cho chúng ta biết, thật không biết suy nghĩ.”

La Man Đề nói xong, lo lắng thở dài nói: “Cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại, haiz.”

Lục Thanh Hà vừa đánh máy vừa nói: “Lúc nào nên gặp thì sẽ gặp thôi.”

Nói xong lại nhìn đồng hồ: “Đến giờ rồi, cô nên tan làm đi.”

La Man Đề đứng lên lười biếng duỗi thắt lưng một cái, hỏi: “Cậu còn chưa về sao?”

Lục Thanh Hà: “Ừ, còn chút nữa, đi ngay đây, cô đi trước đi.”

La Man Đề nói: “Được, lát nữa gặp ở KTV nhé.”

Lục Thanh Hà gật gật đầu, tiếp tục làm việc.

Có lẽ, không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Nghĩ vậy, màn hình máy tính Lục Thanh Hà bỗng hiện dòng chữ đó lên luôn, cậu vội vàng xóa đi, quyết tâm không thể vì y mà phí công sức nỗ lực.

Nhà của Lục Thanh Hà là kiểu nhà nhỏ có hai phòng ngủ một phòng khách, là tài sản duy nhất sau khi bố mẹ ly hôn để lại, sau khi tốt nghiệp cao trung, cậu vẫn một mình ở đó, hiện tại, cậu không còn một mình nữa, bởi vì còn có thêm một con mèo.

Chẳng qua đã nửa tháng, con mèo nhỏ lớn hơn nhiều, cái chân gãy hôm trước cũng đã khỏi, hiện tại có thể chạy nhảy tung tăng, rất nghịch, thường xuyên khiến cả căn nhà loạn thất bát tao lên, cậu tan làm về nhà, luôn phải từ cửa ra vào nhặt dép lê và vớ, bởi vì những thứ này lúc nào cũng bị tiểu tử kia tha lung tung.

Lục Thanh Hà tốn rất nhiều thời gian dạy nó dùng toilet, bằng không trong nhà chắn chắn sẽ càng hỏng bét, bởi vì gần đây công việc bận rộn, cậu không có thời gian đi tiệm thú cưng mua ổ mèo, tới tận bây giờ, tiểu tử kia vẫn xem sô pha là ổ của mình.

Lục Thanh Hà trước cho mèo ăn, sau đó vào phòng tắm tắm rửa. Lúc lau tóc, cậu đụng vào vết thương lần trước đụng trúng vòi nước, miệng vết thương đã khép lại, chỗ bị cạo tóc cũng từ từ mọc lại tóc, sờ sờ có hơi gai tay.

Sau khi thu dọn đồ đạc, cậu thay quần áo đến KTV. Trời chạng vạng mùa thu luôn lạnh lẽo, vừa đến hồ cá đằng trước tiểu khu, một cơn gió lạnh thôi cậu lạnh run cả người, đang do dự có nên lên lầu mặc thêm áo khoác không, một đôi tay mạnh mẽ đột nhiên kéo cậu vào lòng.

 

Advertisements

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河 – (6)

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河

Tác giả: Hòa Điền Tâm – 禾田心

Thể loại: Chức tràng, điềm văn, gần thủy lâu đài, đoản văn, boss công, biệt nữu thụ, HE

CP: Giang Tùy – Lục Thanh Hà

06

Xe chậm rãi chạy, dọc đường đi bầu không khí cực kỳ gượng gạo.

“Phải đi lấy tư liệu cho chuyên mục mới sao?” Đúng lúc Lục Thanh Hà đang do dự không biết có nên nói gì không, Giang Tùy liền hỏi một câu.

“Đúng vậy, nhờ có Giang tổng góp ý, bài báo kia được thông qua, còn có thể lần đầu xuất bản trong chuyên mục mới.” Lục Thanh Hà thật sự từ trong tâm muốn cám ơn Giang Tùy.

Nhưng vẻ mặt Giang Tùy cũng không thay đổi mấy, giống như chuyện Lục Thanh Hà nói anh đã sớm đoán được.

“Tôi biết, «Bách Thái» là do tôi đích thân phụ trách.”

Giang Tùy hời hợt nói một câu, thiếu chút nữa khiến Lục Thanh Hà kinh ngạc rớt quai hàm. Tạp chí bây giờ các tổng tài đều tự mình phụ trách chuyên mục hả?

Nghĩ vậy, cậu không khỏi nhìn Giang Tùy mấy lần, anh chỉ tập trung lái xe, trên mặt không có cảm xúc gì, chỉ là vẻ mặt này làm người ta đoán không ra.

“Xem ra cậu rất ngạc nhiên, lúc họp không nói qua sao?” Giang Tùy không để ý nói.

Lục Thanh Hà xấu hổ, lúc nghe Trương chủ biên nói bài viết của mình sẽ được in lần đầu trên chuyên mục mới, tâm tư đã sớm bay lên chín tầng mây, lúc sau Trương chủ biên nói gì cũng không nghe.

“Giang tổng mới đi vận động về sao?” Lục Thành Hà quyết định tìm đề tài khác che đậy xấu hổ.

Không giống sáng hôm qua Giang Tùy ăn mặc tùy tiện, nhưng cũng không phải âu phục giày da, một thân mặc đồ hưu nhàn và giày thể thao, ăn mặc như vậy trông rất trẻ trung, thoạt nhìn không kém sinh viên vừa tốt nghiệp là bao. Bởi vì lúc cậu trong phòng làm việc tình cờ nghe được đồng nghiệp tán gẫu, thật ra Giang Tùy đã hơn ba mươi rồi, theo nguyên văn La Man Đề nói, nếu như không phải vì tính cách quái gở, người đàn ông độc thân nhiều tiền đẹp trai quý báu này phỏng chừng tin bát quát đã sớm rợp trời.

Giang Tùy phủi phủi quần áo, gật đầu nói: “Ừm, mới từ phòng tập về.”

“Cuộc sống vẫn là phải vận động, thể thao nhiều tốt cho sức khỏe.” Lục Thanh Hà nhìn đồng hồ, bây giờ là mười giờ rưỡi, cậu muốn hết đề tài nói chuyện rồi, không đáp được gì hay ho hơn.

Xe đột nhiên chậm lại, phía trước có đèn đỏ.

Lục Thanh Hà nâng mắt, phát hiện Giang Tùy đang nhìn mình, đôi mắt hẹp dài thỉnh thoảng lấp lóe ánh sáng.

Lục Thanh Hà cảm thấy bị anh nhìn có chút không tự nhiên, thầm nghĩ chắc mình cũng không nói gì bậy bạ, mà sao vẻ mặt vị Giang tổng này kỳ lạ quá ta?

Cậu lo lắng sờ sờ băng gạc trên đầu, miệng vết thương hơi ngứa.

Đèn xanh sáng lên, xe lại chuyển động.

Một đường không nói chuyện, Giang Tùy lái xe rất ổn, ổn đến mức cậu buồn ngủ luôn. Thực tế, cậu đang ngủ thật, mấy ngày rồi cậu ngủ không ngon.

“Chỗ này sao?” Giang Tùy khẽ đẩy đẩy Lục Thanh Hà đang ngủ.

Ngủ ba tiếng, lúc bị Giang Tùy đánh thức, Lục Thanh Hà cảm giác mình ngủ cả đêm rồi.

Cậu dụi dụi mắt, nhìn xung quanh, cố gắng nhớ lại con hẻm lần trước.

Chốc lát, Lục Thanh Hà gật đầu nói: “Đúng rồi, là chỗ này, vị trí cụ thể phải xuống xe tìm, chỗ đó xe không vào được.”

Giang Tùy gật đầu, chuẩn bị máy ảnh và dụng cụ, hai người xuống xe tìm con hẻm nhỏ.

C thị nổi tiếng nhiều ngõ hẻm, hơn nữa cứ giông giống nhau, hai người đi tìm nửa giờ, Lục Thanh Hà bắt đầu thở hồng hộc.

Cậu không thể không bội phục Giang Tùy đi bên cạnh, đi nửa tiếng không ngừng lúc nào, đi qua nhiều hẻm như thế mà không thở gấp cái nào.

“Giang tổng, muốn nghỉ chút không?” Lục Thanh Hà thở hổn hển nói.

Giang Tùy liếc cậu, nói: “Sao không nói thẳng cậu muốn nghỉ đi?”

Lục Thanh Hà đỏ mặt, nói: “Vậy đi tiếp thôi.”

Giang Tùy đang muốn mở miệng, một vật thể không rõ là cái gì thình lình từ trên trời rơi xuống, thành công “bẹp” một cái lên đầu Giang Tùy.

“Ss!” Giang Tùy vặn vẹo che trán. Lục Thanh Hà đến nhìn rõ, trên trán Giang Tùy có vết móng vuốt đỏ sẫm, còn chậm rãi chảy máu. Cùng với tiếng mèo kêu thảm thiết, một con mèo đen trắng kéo một chân bị thương hoảng loạn chạy trốn.

“Đừng để ý tôi, mau đuổi theo, tôi theo sau ngay.” Giang Tùy bưng trán nói với cậu.

Lục Thành Hà hiểu ý, lập tức xoay người đuổi theo con mèo bị thương.

Con mèo này bị thương chân sau, tốc độ chạy rất yếu ớt, Lục Thanh Hà chạy theo nó qua bốn năm con hẻm, rốt cuộc cũng tìm thấy nơi ở của bà cụ.

Lúc này ánh nắng vừa đẹp, trước cổng nhà bà cụ tập trung không ít mèo, chúng biếng nhác nằm phơi nắng trên mấy tảng đá.

Lục Thanh Hà thở hổn hển làm mèo sợ, chúng dứng thẳng đuôi lên vào tư thế tấn công, miệng gừ gừ ra uy, không thấy con mèo trắng đen kia nữa.

“Rốt cuộc cũng tìm ra.” Lục Thanh Hà chống nạnh thở hổn hển, chốc lát, phía sau truyền đến tiếng chạy bộ, quay lại nhìn, Giang Tùy chạy đến.

Lục Thanh Hà chỉ vào cửa nhà bà cụ, cười cười: “Giang tổng, tìm được rồi.”

Giang Tùy gật gật đầu, dỡ máy ảnh trên lưng xuống: “Cậu đi gõ cửa.”

Lục Thanh Hà do dự nói: “Nhưng mà… Có muốn đi xử lý vết thương trước không?”

Giang Tùy khoát tay nói: “Ánh sáng đang tốt, chụp xong đã.”

Lục Thanh Hà trong lòng sinh ra vài phần kính nể Giang Tùy, người khác đánh giá Giang Tùy không bằng Lục Thanh Hà tự cảm thận, chí ít hiện tại, cậu rất nể thái độ chuyên nghiệp của Giang tổng.

Bà cụ tai nghe không tốt, Lục Thanh Hà kêu thật lâu, mới thấy bà ra mở cửa.

Sau khi Lục Thanh Hà nói rõ mục đích, bà cụ cầm lấy tay Lục Thanh Hà không buông, nước mắt lưng tròng, cứ mãi nói cám ơn.

Thiên thời địa lợi nhân hòa, tư liệu thu thập thuận lợi, Giang Tùy xem ra đã được hướng dẫn chuyên nghiệp, chụp ảnh rất thành thạo, thậm chí còn bắt được những khoảnh khắc không dễ có được, có vài tấm ảnh, chỉ cần nhìn thôi mũi Lục Thanh Hà cũng lên men.

Chụp xong đã là ba giờ chiều, lúc thu dọn dụng cụ, con mèo cào Giang Tùy bị thương không biết từ đâu chui ra, luồn đến bên chân bà cụ, mãn nguyện liếm móng vuốt.

Bà cụ ngạc nhiên hô: “Ơ kìa, mày lại chạy đi đâu chơi đấy? Tội nghiệp chưa…”

Bà nhìn bàn chân bị gãy của con mèo nhỏ, trong mắt lại dâng lên nước mắt, vừa dùng tạp dề lau móng vuốt bị thương của nó, vừa nói vài từ địa phương Lục Thanh Hà nghe không hiểu, nhưng nhìn ra được, bà cụ rất thương nó.

Nhìn thấy cảnh này, Lục Thanh Hà không biết trong lòng là tư vị gì.

“Bà, gần đầy có bệnh viện không? Tụi cháu mang nó đi băng bó, vừa lúc bạn cháu cũng bị thương.” Lục Thanh Hà sợ bà cụ nghe không rõ, lấy tay chỉ chỉ mèo nhỏ, lại chỉ chỉ Giang Tùy.

Giang Tùy đang ôm máy ảnh sửng sốt.

Bà cụ nhìn theo tay Lục Thanh Hà chỉ Giang Tùy, đôi mắt bỗng sáng rỡ, nói: “Tốt quá! Tốt quá! Giao cho hai đứa bà yên tâm.”

Lục Thanh Hà mờ mịt, cậu vừa nói gì nhỉ?!

Chỉ thấy bà cụ ôm con mèo nhỏ đến trước mặt Giang Tùy, nói: “Cậu quả là người tốt chàng trai ơi, tụi trẻ bây giờ chỉ thích mèo chó xinh xắn, con mèo nhỏ hôi hám này tắm xong cũng xinh lắm, bà có thể nuôi chúng nó, nhưng không có tiền chữa bệnh cho chúng nó, khó thấy ai thích nó, cậu có điều kiện, bà tin cậu nhất định có thể chăm sóc tốt cho nó.”

Nói một hồi, bà cụ lại trào nước mắt.

Chuyện này không riêng Lục Thanh Hà mờ mịt, Giang Tùy cũng mờ mịt theo rồi.

Lục Thanh Hà biết bà cụ nghe không rõ, không nghĩ lại không rõ đến mức này, cư nhiên đem hỏi đường nghe thành Giang Tùy muốn nuôi mèo của bà…

Cậu ngẩng đầu nhìn trời, bởi vì cậu có thể cảm nhận được cơn giận của Giang Tùy như đá chọi lên người mình rồi.

Bà cụ xúc động nhét con mèo vòng ngực Giang Tùy, mùi hôi của động vật tiến vào mũi, làm anh muốn ngạt thở.

Bà cụ thành khẩn nói: “Chàng trai, cậu không thể cho nó ăn xương đâu, nó vẫn còn quá nhỏ, dễ mắc họng lắm.”

Giang Tùy nhìn khuôn mặt bà cụ thật thà mà chân thành, rốt cuộc, anh vươn một tay ra, nhận lấy con mèo trong tay bà.

 

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河 – (5)

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河

Tác giả: Hòa Điền Tâm – 禾田心

Thể loại: Chức tràng, điềm văn, gần thủy lâu đài, đoản văn, boss công, biệt nữu thụ, HE

CP: Giang Tùy – Lục Thanh Hà

05

Trời quang mây tạnh rồi, Lục Thanh cũng nghênh đón tin tốt duy nhất trong mấy ngày qua —— bản thảo của cậu được thông qua, được xuất bản trên Phong Vân nửa tháng tới.

Có câu nói thế này, ông trời đóng một cánh cửa của bạn, vậy thì nhất định sẽ chừa lại cho bạn một cái cửa sổ.

Còn chưa kịp vui vẻ, chủ biên mở cuộc họp khẩn cấp, đại ý là Phong Vân nửa tháng sau sẽ mở một chuyên mục mới —— «Bách Thái», sẽ đăng những bài viết về cuộc sống hiện nay của thành phố, mà «Lão bảy mươi và mèo nuôi tâm đắc» của mình sẽ trở thành bài viết đầu tiên của chuyên mục «Bách Thái» này.

Lục Thanh Hà nghe tin thật sự không tin vào tai mình, thậm chí mãi đến khi cuộc họp kết thúc vẫn chưa hoàn hồn.

“Lục Thanh Hà?” Trương chủ biên gõ gõ bàn nói.

Lúc này Lục Thanh Hà mới lấy lại tinh thần nói: “Chuyện gì thế chủ biên?”

Trương chủ biên có hơi không vui nhíu mày nói: “Bài báo cũng ổn rồi, nhưng «Bách Thái» còn phải có ảnh minh họa, chiều nay cậu cùng Phương Khải bên tổ sản xuất đi đến chỗ bà cụ với con mèo chụp hình, trước thứ bảy đưa tôi là được, cậu còn cả ngày mai đấy.”

Lục Thanh Hà thở dài nói: “Đã biết, chủ biên.”

Trương chủ biên gật đầu, tuyên bố tan họp.

“Thanh Hà, cái kia, chúc mừng cậu.” Sau khi mọi người rời đi, La Man Đề thăm dò tiến tới Lục Thanh Hà nói.

Lục Thanh Hà ngẩng đầu nhìn La Man Đề trước mắt, bọn họ đã nhiều ngày không nói chuyện, bình thường cô cứ líu lo, hôm nay trên mặt lại xấu hổ không nói nên lời.

Lục Thanh Hà nghĩ ngày đó mình thất thố, tuy cậu không thích cô, nhưng không đến nỗi chán ghét đến mức có thể cáu gắt với cô, cảm thấy bản thân thật buồn cười, khi không lại phát giận lên tiểu nha đầu không biết gì.

Cậu mỉm cười nói: “Cám ơn, cái kia, hôm đó tâm trạng không tốt lắm, xin lỗi.”

La Man Đề thấy biểu tình trên mặt Lục Thanh Hà không phải giả bộ, vội vàng xua tay nói: “Không có không có, do hôm đó mình đùa quá trớn.”

Lục Thanh Hà cười gượng: “Cô nói là nhặt xà bông đúng không? Nói đúng rồi đó, tôi quả thực lúc tắm nhặt xà bông nên bị vậy.”

La Man Đề sửng sốt một chút, sau đó cũng cười gượng gạo: “Ra là cậu xấu hổ nên mới giận hả, vậy sau này, chúng ta vẫn… là bạn chứ?”

Lục Thanh Hà gật đầu nói: “Đương nhiên.”

La Man Đề nghe được câu trả lời, xấu hổ trên mặt biến mất, chuyện hôm đó cũng cho qua.

Sau khi cùng La Man Đề nói chuyện, Lục Thanh Hà bắt tay vào làm việc, bài báo đầu tiên này của mình, nhất định phải thật hoàn hảo.

Hai chữ Trì Luật này làm Lục Thanh Hà càng ra sức làm việc, chỉ có tập trung tinh thần làm chuyện khác, mới không có thời gian nghĩ đến hai chữ này.

Cụ bà sống ở ngoại ô kia, cậu gặp được bà có lẽ chỉ do cơ duyên.

Trong thời gian còn làm thực tập sinh, nhiệm vụ chính là phải thu thập tin tức ở mọi nơi. Lục Thanh Hà và La Man Đề chung một tổ, hai người cùng nhau chạy đến rất nhiều địa phương, sau khi ra đến ngoại ô, để thu thập tư liệu, hai người tách ra.

Lục Thanh Hà nhớ rõ mình đi vào một con hẻm nhỏ cũ xưa, trong hẻm truyền ra rất nhiều tiếng mèo kêu, tò mò, cậu mạnh dạn bước vào. Sau đó, cậu thấy được một cảnh cực kỳ ấm áp, một cụ già tóc trắng phau bưng một bát thức ăn lớn uy mèo ăn, toàn bộ mèo ước chừng có khoảng hai ba mươi con, con nào cũng giống như người nhà của bà lão, cậu nhịn không được tiến đến bắt chuyện với cụ, sau đó biết được, con cái cụ đều đi xa làm việc, cơ bản không đến thăm bà, bồi bà chỉ có những con mèo lang thang này. Bài viết này của cậu, chính là tư liệu sống lúc đấy cậu bắt gặp.

Phương Khải bên tổ sản xuất chung khóa với cậu, là một thanh niên cao cao gầy gầy, nghe nói vừa từ nước ngoài trở về, là một tay nhiếp ảnh giỏi. Thời gian một ngày không dư dả, cho nên hai người sau khi chuẩn bị máy ảnh, liền đi đến bãi đỗ xe tìm xe của công ty.

Vô cùng sốt sắng chạy đến bãi đỗ xe, nhưng lại không thấy chiếc xe nào.

Phương Khải cúp điện thoại, nói: “Toàn bộ xe đều đi lấy tin cả rồi, nói là có một chiếc đang trên đường quay về, nhưng dọc đường gặp trục trặc, nhanh nhất cũng phải chờ ba tiếng.”

Lục Thanh Hà nhất thời cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, cậu suy nghĩ nói: “Đi đến đấy mất ba tiếng, chờ xe về, chúng ta nhanh nhất cũng phải đến chiều mới tới nơi.”

Phương Khải cau mày, lắc đầu nói: “Nonono, không chờ được, ánh sáng không tốt thì không chụp được.”

Lục Thanh Hà nghĩ một hồi, gật đầu nói: “Chúng ta gọi xe đi.”

“Két ——”

Đang muốn xuất phát bỗng trước mắt hai người lấp lóe ánh đèn xe, trong bãi đỗ xe rất tối, hai người không hẹn mà cùng đưa tay che mắt.

“Có cần giúp không? Hai người có vẻ đang vội.” Trong xe truyền ra giọng mũi miễn cưỡng.

Hai người đều ngây người, bởi vì giọng nói này không ai không nhận ra, tổng tài xuất quỷ nhập thần của tạp chí Phong Vân, Giang Tùy.

“Giang tổng.” Lục Thanh Hà và Phương Khải lại không hẹn mà chào, hướng Giang Tùy trong xe khom người một cái.

“Đúng vậy, Giang tổng, xe của tạp chí bị hỏng, chúng tôi đang vội đi lấy tư liệu.” Phương Khải ở nước ngoài một thời gian dài, trên người dù sao vẫn mang theo phong cách như cũ, đối với cấp trên không e ngại, thoải mái trả lời, không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Lục Thanh Hà không như vậy, cậu không thích tiếp lời người lạ, phải cùng người khác sống chung thật lâu mới có thể thân thiết, tuy là hôm qua có giáp mặt vị Giang tổng này, nhưng cậu vẫn giữ khoảng cách cấp trên cấp dưới với Giang Tùy.

Giang Tùy tắt máy, cánh tay chống trên cửa xe, nhìn bọn họ nói: “Tôi có thể giúp, bất quá, trong hai người tôi chỉ có thể chở một.”

Hai người lúc này mới chú ý, Giang Tùy chạy xe thể thao của anh, hai người ngồi.

Lục Thanh Hà và Phương Khải thở dài, Phương Khải gãi gãi đầu nghĩ ngợi, rầu rĩ nói: “Thanh Hà biết đường, nhưng không biết chụp hình. Tôi biết chụp, nhưng lại chẳng biết đường…”

“Phương Khải, cậu có hộ chiếu không?” Lục Thanh Hà có sáng kiến.

Phương Khải hiểu ý nói: “Có có có, mới vừa làm, ở trên bàn làm việc, tôi đi lấy.”

Giang Tùy có hứng thú nhìn hai người trước mắt này, thong thả nói: “Tôi hình như không có nói sẽ cho các cậu mượn xe.”

Bọn họ sửng sốt, tiếp tục mắt to trừng mắt nhỏ.

“Cậu biết đường?” Giang Tùy hỏi Lục Thanh Hà.

Lục Thanh Hà gật đầu nói: “Nhưng Giang tổng, tôi không biết chụp ảnh.”

Giang Tùy chỉ vào túi đựng máy ảnh trên lưng Phương Khải nói: “Đưa máy ảnh cho tôi.”

Phương Khải thật thà đặt túi máy ảnh vào xe Giang Tùy, biểu tình có hơi khó xử.

Đến lúc Giang Tùy ngồi trong xe lấy máy ảnh ra xem, cậu mới như tỉnh mộng nói: “Giang tổng biết chụp ảnh?!”

Giang Tùy không trả lời cậu, chỉ là vừa xem vừa nói: “Zoom quang học 3.8, miễn cưỡng dùng được.”

Sau đó chuyển sang nhìn chằm chằm Lục Thanh Hà: “Còn không lên xe?”

“Nhưng mà, như vậy có làm trễ việc của anh không?” Lục Thanh Hà rất lưỡng lự, kỳ thực cậu và Phương Khải bắt xe đi cũng được, ngồi chung với Giang tổng cậu vẫn cảm thấy không được tự nhiên.

Giang Tùy giơ hai tay lên: “Như cậu thấy, tôi rất rảnh.”

Nói đến đây mà còn từ chối thì Lục Thanh hà quả thực không làm nổi, phân vân mãi mới chịu lên xe.

Trên xe vẫn như cũ có một loại mùi đặc trưng, sáng hôm qua cậu cũng ngửi được.

Giang Tùy mở máy chỉ đường: “Vị trí cụ thể ở đâu?”

Lục Thanh Hà suy nghĩ nói: “Là ngoại ô đường XX, cụ thể là một con hẻm tôi sẽ tự đi tìm.”

Giang Tùy khẽ gật đầu, bắt đầu lái xe ra khỏi bãi.

Phương Khải nhìn theo xe Giang Tùy cách mình càng lúc càng xa, có hơi vi diệu: “Cho nên tôi, đến đây làm gì đây??”
……

 

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河 – (4)

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河

Tác giả: Hòa Điền Tâm – 禾田心

Thể loại: Chức tràng, điềm văn, gần thủy lâu đài, đoản văn, boss công, biệt nữu thụ, HE

CP: Giang Tùy – Lục Thanh Hà

04

La Man Đề bị ngữ khí hung dữ của Lục Thanh Hà làm bất động, tay giơ trên không không dám di chuyển.

Bầu không khí nhất thời rơi xuống âm độ, Lục Thanh Hà tháo mắt kính nhu nhu hốc mắt, thở sâu, bình tĩnh nói: “Tôi muốn làm việc, cô làm ơn giữ im lặng.”

Một lát sau, di động của La Man Đề vang lên.

“Alô, anh Trì Luật.” La Man Đề quay lưng tiếp điện thoại, giọng nói còn mang theo sợ hãi ban nãy.

“Vâng, cậu ấy ở đây.”

“Đang soạn bản thảo, đầu cậu ấy bị thương, ban nãy em đùa cậu ấy một chút, cậu ấy tức giận.”

Lục Thanh Hà vốn muốn dồn hết sức lực tập trung làm việc, thế nhưng khi cậu vừa nghe đến hai chữ Trì Luật, liền phóng toàn bộ thính lực sang bên đó.

Cậu thậm chí có thể nghe được thanh âm của Trì Luật trong điện thoại, anh ta hỏi La Man Đề cậu có ở đây hay không, đang làm gì, từng câu từng chữ, rõ ràng đến thế.

Đến khi La Man Đề đưa điện thoại cho cậu, cậu mới lấy lại tinh thần.

“Là anh Trì Luật, anh ấy bảo cậu nghe điện thoại.” La Man Đề cúi đầu, Lục Thanh Hà ngờ ngợ nhìn thấy vành mắt cô đang phiếm hồng.

Cậu chần chừ, nhưng vẫn nghe điện thoại.

“Có chuyện gì sao?” Cậu cố gắng bình tĩnh nói.

Cậu nghe rõ tiếng Trì Luật thở hắt ra, “Tan làm chúng ta gặp nhau một lần đi, chỗ cũ.”

“Được.” Gần như không suy nghĩ, sau khi trả lời, cậu cúp máy.

Gặp một lần sao, vẫn nên có một lần kết thúc, cho chính bản thân mình được kết thúc. Cậu nghĩ thế.

Thời tiết vẫn xấu từ tối hôm qua đến lúc Lục Thanh Hà tan làm.

Loại thời tiết âm u này chung quy mang một sự ẩn dụ, giống như miêu tả tâm trạng của cậu suốt từ đêm hôm đó.

Trì Luật nói chỗ cũ, là tại một quán cà phê, thời đại học, hai người bọn họ cùng nhau làm thêm tại đó, về sau Trì Luật bắt đầu khởi nghiệp, hai người rất ít khi gặp lại, nơi này trở thành nơi hẹn gặp nhau của bọn họ.

Trì Luật thường kể cho cậu nghe chuyện lập nghiệp, hình ảnh hai người hàn huyên với nhau, giống như đã rất xưa cũ, cậu cũng không nhớ rõ lần trước tới nơi này là khi nào.

Điều hòa ở quán cà phê mở vừa đủ, nhanh chóng thổi đi khí lạnh trên người Lục Thanh Hà.

“Thanh Hà…” Trì Luật ngồi bên cửa sổ hướng cậu vẫy tay.

Lâu rồi không trông thấy người này, cảm giác quen thuộc xen lẫn xa lạ.

Lục Thanh Hà ra vẻ điềm tĩnh ngồi xuống, giọng điệu tùy ý nói: “Anh kết hôn bận như vậy còn có thời gian hẹn em uống cà phê à?”

Vẻ mặt Trì Luật có chút xấu hổ, y không trả lời, chỉ nói: “Đầu của em làm sao bị thương? Có nghiêm trọng không? Băng bó ổn chưa?”

Những câu hỏi liên tiếp như những tảng đá nặng, từng hòn từng hòn, chọi vào tâm Thanh Hà.

Cậu thu lại sắc mặt, nói: “Em khỏe lắm.”

Trì Luật dường như ý thức được bản thân có chút không khống chế được, y nâng cốc cà phê lên uống một ngụm, nói: “Cuối tuần sau bọn anh sẽ ra nước ngoài.”

Lục Thanh Hà vuốt miệng cốc cà phê, nói: “Là cùng Tiết Ni ra nước ngoài mở rộng công ty sao?”

“Không phải.” Trì Luật lập tức phủ nhận: “Đi hưởng tuần trăng mật, không bao lâu lại về thôi.”

Lục Thanh Hà rất hiểu người đàn ông này, ngay cả khi trong mắt y lóe ra một tia không chắc chắn cũng không qua nổi mắt Lục Thanh Hà.

Lục Thanh Hà buông mi mắt, không nhìn y nói: “Vậy sao? Chúc mừng anh.”

Trì Luật đột nhiên thở dài, cười khổ nói: “Sao nghe em chúc phúc, lòng anh lại không hề vui chút nào nhỉ?”

Lục Thanh Hà nâng mi mắt, lúc này cậu mới chú ý tới hốc mắt đỏ au của Trì Luật, viền mắt cũng đỏ lên.

Lục Thanh Hà cười cười nói: “Anh biết em không giỏi nói mấy câu này mà.”

“Em biết anh không có ý này mà.” Thanh âm Trì Luật có chút nghẹn ngào.

Trầm mặc, vẫn là trầm mặc.

Lục Thanh Hà cố gắng dời tầm mắt ra ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn dày đặc mây đen, như muốn miêu tả cái gì đây?

Rốt cuộc, một giọt nước mắt từ khóe mắt lăn xuống, Lục Thanh Hà kìm nên cảm xúc, nói: “Em tưởng là anh hiểu em.”

Trì Luật bỗng rất muốn nắm lấy bàn tay đặt trên bàn của Lục Thanh Hà, nhưng bàn tay chìa ra nửa đường, vẫn bị lý trí gạt bỏ.

Thật lâu sau, y nức nở nói: “Anh hiểu em, nhưng anh không hiểu bản thân mình.”

Lục Thanh Hà siết chặt tay, cả cơ thể và thần kinh căng cứng, cậu sợ nếu bản thân buông lỏng, nước mắt sẽ tuôn ra mất.

Mây đen ngày càng dày đặc, những hạt mưa thật lớn đập vào trên cửa kính.

Đến nước này rồi, khoảng cách giữa hai người tựa như chiếc cửa giấy, hoàn toàn bị đâm thủng.

Lục Thanh Hà nhìn vào mắt y, nói: “Anh còn gì muốn nói không?”

Trì Luật một lần nữa từ bỏ ý muốn nắm tay Lục Thanh Hà, nói: “Anh muốn, giữa chúng ta cần phải rõ ràng.”

Lục Thanh Hà ra vẻ trấn tĩnh nói: “Giữa chúng ta từng có cái gì sao?”

Trì Luật muốn nói lại thôi.

Giữa bọn họ từng có rất nhiều chuyện không thể quên, ký ức sâu sắc và chân thực nhất, có lẽ là buổi Giáng sinh năm hai đại học.

Buổi tối hôm ấy, bạn cùng phòng trong ký túc xá đều hẹn bạn gái đi chơi, chỉ còn mỗi Lục Thanh Hà. Vì vậy đành gánh vác thay bạn cùng phòng, trình giấy xin phép đến tay dì quản túc, vừa khéo là, cậu gọi điện kể khổ với Trì Luật, không nghĩ tới Trì Luật cũng đồng cảnh ngộ.

Trì Luật đề xuất mua bia và đồ ăn khuya giải khuây đêm Giáng sinh tịch mịch, chỉ hai người với nhau. Sau đó bọn họ cùng nhau chơi bài trong ký túc xá, uống bia, ăn khuya. Cậu cũng không rõ vì sao thời điểm ấy bản thân mình lại vui vẻ đến thế, hai người chơi bài cào rùa cũng có thể cười đến đau bụng.

Chơi bài đến nửa đêm, ký túc xá cúp điện. Hai người ngồi trong bóng tối chớp mắt, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương, chầm chậm, ngay cả hơi thở cũng bắt đầu dồn dập và nặng nề.

Trên môi bất ngờ ấm áp dọa Lục Thanh Hà đánh rớt bài trên tay, nhưng cậu rất nhanh đã phản ứng lại, cậu ôm chặt lấy Trì Luật, hai người như hai ngọn lửa nóng bỏng quấn lấy nhau, thu hút lấy nhau, dung hòa với nhau, sau đó hòa làm một.

Trong chốc lát, trong phòng chỉ còn nghe thấy nhịp tim đập cuồng loạn cùng hơi thở hỗn loạn.

Trong khoảnh khắc hai người ý loạn tình mê, ký túc xác đột nhiên sáng điện.

Hai người nhanh chóng tách ra, cũng không dám nhìn đối phương, cảm giác như sau khi uống say mơ một giấc mộng hoang đường.

Đêm đó sau khi Trì Luật cuống quít rời đi, Lục Thanh Hà không nhớ rõ lắm, cậu chỉ biết đêm đó, bởi vì cái hôn điên cuồng đó mà cả đêm thao thức.

Tiếng người trong quán cà phê đưa Lục Thanh Hà về hiện tại, cậu mơ hồ nghe được Trì Luật nói: “Anh hy vọng em sẽ hạnh phúc, giữ gìn sức khỏe.”

Mãi đến khi Trì Luật rời quán cà phê, Lục Thanh Hà không hề quay đầu nhìn y, cậu quá hiểu rõ người đàn ông này, cũng như vậy, người đàn ông này cũng quá hiểu cậu.

Nếu như không có cái hôn khi ấy, cậu đại khái sẽ không kiên trì thích hắn đến vậy, mà cũng bởi vì cái hôn ấy, Trì Luật muốn giữa hai người cần phải rõ ràng.

Nhẫn tâm và dứt khoát, đơn giản là muốn cắt đứt những tơ tưởng còn sót lại.

Nháy mắt, nước mắt mãnh liệt rơi xuống, Lục Thanh Hà che miệng, nhưng bả vai lại không ngừng run rẩy. Nước mắt cậu như cơn mưa cuồn cuộn ngoài cửa sổ, không thể cứu vãn.

Lục Thanh Hà cũng không biết chính mình làm sao về được nhà, cả người như cái xác không hồn, cậu cũng không biết chính mình làm sao rơi vào giấc ngủ, trong mơ đều là Trì Luật.

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河 – (3)

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河

Tác giả: Hòa Điền Tâm – 禾田心

Thể loại: Chức tràng, điềm văn, gần thủy lâu đài, đoản văn, boss công, biệt nữu thụ, HE

CP: Giang Tùy – Lục Thanh Hà

03

Giang Tùy nhìn băng gạc trắng trên đỉnh đầu cậu, trong bụng có hơi buồn cười, anh nhếch miệng nói: “Cầm lấy thuốc trên bàn dùng đi, sắp hết hạn rồi.”

Sắp hết hạn rồi?! Lục Thanh Hà bỗng hoàn hồn, cầm bình thuốc trên bàn lên xem, tuy mắt cậu cận tận 200 độ, nhưng cậu vẫn nhìn rõ được rõ hạn sử dụng to đùng trên chai thuốc, tháng 1 năm 2016…

Cậu đau khổ nói: “Đã hết hạn rồi, Giang tổng.”

Giang Tùy ngạc nhiên hỏi: “Hết hạn rồi? Ài, tôi bị cận.”

Lục Thanh Hà chỉ cảm thấy da đầu run lên, ngữ khí của Giang Tùy tuy là ngạc nhiên, nhưng biểu tình hết sức thản nhiên là sao? Căn bản là cố tình đúng hong?

“Đúng vậy, hết hạn rồi.” Lục Thanh Hà bắt đầu nhớ lại có phải mình đắc tội vị Giang tổng này chỗ nào không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại mình và anh ta chỉ gặp qua một lần, lúc ở lễ mừng nhận chức anh ta tàn nhẫn nói một câu liền không quay đầu lại đi mất, đâu có rảnh để bị mình đắc tội?

Giang Tùy nhả khói thuốc, nói: “Dù sao cũng dùng rồi, hết hạn cũng không phải là hết hiệu quả, trước đây tôi bị cảm uống thuốc hết hạn, vẫn khỏe lắm cậu nhìn xem. Đem thuốc về đi, đừng lãng phí.”

Lục Thanh Hà nhìn cậu nói vẻ mặt còn thật sự nghiêm túc, không từ chối nổi. Chính là, nghĩ đến đầu mình bôi thuốc hết hạn, cậu liền tưởng tượng ra đủ loại biến chứng, muốn cậu đem thuốc về, thật sự khó khăn.

“Cậu muốn chờ tôi mời ăn sáng sao?” Giang Tùy tiện tay với lấy tài liệu trên bàn trà vừa lật vừa nói.

Lục Thanh Hà lập tức xua tay nói: “Không cần, tạm biệt Giang tổng.” Nói xong liền đi về phía thang máy.

Cậu mới không cần tạm biệt, vị Giang tổng này tính tình quái gở hết sức, nếu như mình lỡ đắc tội anh ta, nhất định anh ta sẽ khiến mình chết rất khó xem. Trước khi chết sẽ gây khó dễ cho cậu ở công ty, làm cậu sống không bằng chết. Lục Thanh Hà càng nghĩ càng thấy rợn người, vội vã nhấn thang máy xuống tầng 6.

Vừa đến trước cửa phòng làm việc, lại nảy ra một thắc mắc, Giang Tùy làm sao lại có bài của cậu? Không phải đã nộp cho chủ biên rồi sao? Sao lại có ở chỗ anh ta?

Chẳng lẽ ở lễ nhận chức mình thực sự đắc tội anh ta?

Lục Thanh Hà một lần nữa nhớ lại từng hành động của mình ở buổi lễ, cuối cùng nghĩ ra một khả năng làm mất lòng Giang tổng.

Trước lúc bắt đầu lễ nhận chức, khi đó mọi nhân viên đều kính cẩn nghênh đón anh ta, mà mình lúc đó… đang đứng trước từng bàn công tác dán bong bóng lên ruy băng, bởi vì trước khi khai mạc hai mươi phút mới nhận được, chủ biên giao nhiệm vụ cho cậu, vừa phải thổi bong bóng vừa phải dán lên ruy băng, lúc đó cậu vội vàng như kiến bò chảo nóng, làm sao có thời gian đi qua chào hỏi Giang Tùy…

Chẳng lẽ thật là do mình không chào anh ta, nên anh ta ghim mình?

Lục Thanh Hà lo lắng cho tiền đồ của mình, hiện tại trong lòng cậu hình tượng Giang Tùy chẳng những hết sức đa dạng, mà còn hết sức mang thù anh ta!

Bỏ qua chuyện đắc tội với Giang Tùy, Lục Thanh Hà lại bắt đầu rầu rĩ vết máu loang lổ trên áo sơ mi.

Bây giờ là 7:30, 9 giờ là vào làm, vẫn còn thời gian về nhà thay áo. Cậu đi đến chỗ ngồi lấy áo khoác, lại nhìn thấy tin nhắc nhở sáng lên trên điện thoại.

Mở ra, là Trì Luật gọi nhỡ lúc 7 giờ, tổng cộng hai cuộc, cậu suýt nữa quên mất, ngày hôm qua, là hôn lễ của anh ta.

“Chết tiệt, sao cái gì cũng không được như ý.” Lục Thanh Hà nhìn di động lẩm bẩm.

Đẩy mắt kính, vài giọt nước mắt bỗng từ khóe mắt rơi xuống, rơi lên vết máu loang lổ trên chiếc sơ mi…

Cậu có thể phát hiện, cũng có thể không phát hiện ra, ai biết được, bởi vì cậu thực sự quá mệt mỏi rồi, dù là thân thể hay tinh thần.

Về nhà tắm rửa, Lục Thanh Hà cảm thấy thoải mái hơn, ngoại trừ không thể gội đầu khiến cậu vốn hơi khiết phích liền không chịu nổi, những cái khác coi như không có vấn đề gì.

Còn nửa tiếng nữa là 9 giờ, cậu nhanh chóng trở lại công ty, bắt tay vào viết tư liệu cho ngày mai, nhớ tới lời Giang Tùy, cậu quyết định sửa lại bài báo đầu tiên bị rớt.

Vì vậy, cậu quyết định ngồi chỉnh sửa bản thảo đến nửa đêm.

Tạp chí Phong Vân là tạp chí nhân tài mới xuất hiện trong giới, năm đó mới tiến vào giới tạp chí hai năm, liền liên tục duy trì số lượng tiêu thụ trong top 3. Công ty Phong Vân cũng dần mở rộng, thực lực và tài lực ngày càng mạnh. Lục Thanh Hà không nghĩ tới, bản thân ôm mộng cầm lý lịch xin việc thử mà lại có thể được thông qua, những việc cái không nói tới, cậu chính là vô cùng quý trọng cơ hội này.

Nghĩ đến đây, cậu càng nhiệt tình hơn, cũng may nhờ có Giang Tùy nhắc nhở, cậu rất thuận lợi hoàn thành được phân nửa.

“Thanh Hà, vẫn còn ở đây à?! Đừng nói cậu sẽ ngồi cả đêm nha?” Một giọng nữ ngọt ngào truyền tới.

Lục Thanh Hà ngẩng đầu, nói chuyện với cậu là bạn học cùng khóa, La Man Đề, cô là một người rất cởi mở hoạt bát, hoạt bát đến mức nói hơi nhiều.

Lúc còn đi học Trì Luật và cô có chút giao tình, lúc ấy Trì Luật là chủ lực của đội bóng rổ, bởi vì lớn lên đẹp trai tỏa sáng, chơi bóng lại tốt, rất được nữ sinh yêu thích. Sau đó lập một đội cổ động viên, La Man Đề là đội trưởng, Lục Thanh Hà hay đi cùng Trì Luật, bất tri bất giác lui tới ít nhiều với cô.

Lục Thanh Hà đối với cô khá lãnh đạm, thứ nhất là cậu rất phiền những nữ sinh luôn lảng vảng bên cạnh Trì Luật, thứ hai là cậu chán ghét có người bên cạnh ríu rít, thứ ba là… nữ chính đám cưới hôm qua là bạn của cô nàng.

Chuyện bọn họ như thế nào có thể cùng một chỗ, trung gian có phải do La Man Đề mai mối không, Lục Thanh Hà tuyệt không muốn biết, hiện tại càng muốn cự tuyệt cô hơn.

Kháng cự như thế khiến cậu càng lạnh nhạt với La Man Đề, nhưng La Man Đề dường như chưa bao giờ để ý, vẫn như trước vô cùng thân thiệt gọi cậu Thanh Hà Thanh Hà.

“Chắc vậy.” Lục Thanh Hà thờ ơ trả rồi tiếp tục vùi đầu đánh máy, cố gắng không để ý đến sự tồn tại của cô.

La Man Đề muốn hỏi vì sao hôm qua Lục Thanh Hà không đến đám cưới, lại thấy đỉnh đầu Lục Thanh Hà bị băng bó, cô kinh ngạc nói: “Thanh Hà, đầu cậu làm sao thế?”

Lục Thanh Hà thuận miệng nói: “Nhặt đồ bị đụng trúng.”

Ai ngờ La Man Đề đột nhiên phì cười: “Nhặt cái gì? Nhặt xà phòng hả? Hahahaha…”

Lục Thanh Hà lười trả lời, tiếp tục đánh máy.

La Man Đề quay mặt đi cười một hồi, nói tiếp: “Sao hôm qua cậu không đến hôn lễ của Trì Luật? Cậu không phải thân với anh ấy nhất sao? Cậu không biết đâu, hôm qua chơi siêu vui!”

Quả nhiên, trên đời này thật sự tồn tại định luật Murphy, nếu bạn lo lắng phát sinh sự việc nào đó, điều đó sẽ thật sự phát sinh.

Hai chữ Trì Luật như cái máy hút bụi, đột nhiên hút hết đi toàn bộ suy nghĩ trong đầu cậu, một loại trống rỗng chưa từng có lập tức chiếm lấy cơ thể cậu.

La Man Đề phát hiện Lục Thanh Hà không đánh máy nữa, cơ thể như căng cứng lại.

Cô thu liễm, nói: “Làm sao vậy? Đau đầu à?”

Cô vừa nói vừa đi đến bên cạnh Lục Thanh Hà, đưa tay chạm vào băng gạc trên đầu, nói: “Miệng vết thương dài thế, là đụng trúng ——”

“Đừng động vào tôi, cút!” Sự chán ghét Lục Thanh Hà nhẫn nhịn đột nhiên như nước sông tràn bờ, cậu muốn cố gắng làm việc để quên đi người kia, chính là tại sao cậu cố gắng đến như vậy, hình bóng người kia vẫn lảng vảng trong tâm trí cậu.

Vì cái gì, cứ ở trước mặt cậu nhắc đến anh ta? Nhắc đến lễ cưới của anh ta! Cậu không muốn biết, không hề muốn!

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Nghỉ ngơi thui ~

 

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河 – (2)

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河

Tác giả: Hòa Điền Tâm – 禾田心

Thể loại: Chức tràng, điềm văn, gần thủy lâu đài, đoản văn, boss công, biệt nữu thụ, HE

CP: Giang Tùy – Lục Thanh Hà

02

Bọn họ cùng nhau vào thang máy, Giang Tỳ nhấn tầng 17, tầng cao nhất. Phòng làm việc của tạp chí Phong Vân chiếm 16 tầng, còn lại tầng trên cùng ngoài văn phòng cấp cao ra cũng không ai biết dùng làm gì.

Trong thang máy nhất thời không ai lên tiếng, bầu không khí có chút gượng gạo.

Lục Thanh Hà cảm thấy khó xử đến mức quên luôn cái đầu bị đau, lưỡng lự mấy lần, cậu quyết định tìm đề tài nói chuyện.

“Giang tổng, anh đến công ty sớm thế?” Cậu cẩn trọng mở lời.

“Tôi đi toilet.” Giang Tùy nghiêng người dựa vào tay cầm, miễn cưỡng đáp.

Lục Thanh Hà ngạc nhiên nói: “Giang tổng, anh ở công ty sao?”

Giang Tùy gật đầu. Lục Thanh Hà đứng đối diện anh, để ý thấy trên cằm anh có một lớp râu mỏng.

Ngoài lúc lôi thôi lếch thếch này, Lục Thanh Hà không thể phủ nhận Giang Tùy là một con người hết sức tuấn lãng, đôi mắt hẹp dài, thỉnh thoảng sáng ngời lên. Mũi cao thẳng, đôi môi dày mỏng vừa đủ, tổng thể khuôn mặt thoạt nhìn mang vài phần tà mị, nhưng lại không chỉ hoàn toàn có tà mị. Nhìn kỹ, thậm chí sẽ cảm giác anh mang theo một cỗ khí tức nguy hiểm giảo quyệt.

Nhất thời không nói chuyện nữa, thẳng đến khi cửa thang máy mở ra, cảnh vật bên ngoài cửa sổ liếc mắt đều thu được hết.

Lúc chưa ra thang máy cậu nghĩ Giang Tùy chỉ ở một phòng trên tầng 17. Hiện tại xem ra, mình nghĩ sai rồi, anh cư nhiên ở cả một tầng 17.

Không gian nơi này rất lớn, chỉ cần liếc mắt là thấy ngay. Chỉ là thoạt nhìn vẫn cứ chật chội thế nào, căn bản bởi vì nhìn không ra khoảng trống nào trên sàn nhà, quần áo lộn xộn phủ kín sô pha, giấy tờ rơi lả tả, trên giường còn có một đống thể loại tài liệu…

Bàn trà còn vô cùng thê thảm, đủ loại vụn bánh mì, giấy gói đồ ăn vặt, còn có chai rượu đỏ…

Tóm lại một chữ là loạn! Hết sức loạn! Vô cùng loạn! Giống như bị ăn trộm đột nhập vậy.

“Ống nước bị hỏng, chưa kịp gọi người tới sửa.” Giang Tùy xem ra cũng không để ý, chân giẫm lên vật thể không biết là áo hay là quần, lục lọi tìm kiếm hộc tủ bàn trà.

“Ra là vậy.” Lục Thanh Hà ban đầu không nghĩ ra vì sao anh phải chạy xuống sáu tầng lầu để đi toilet, hiện tại rốt cuộc cũng biết.

“Vậy bây giờ anh không gấp sao?” Lục Thanh Hà thật ra cảm thấy rất áy náy.

“Ờ, không gấp lắm.” Giang Tùy cũng không quay đầu lại, nói.

Giọng anh rất đặc biệt, lười nhác còn mang theo giọng mũi, nghe như chưa tỉnh ngủ.

“Tìm được rồi.” Trong tay Giang Tùy cầm băng gạc và hai chai thuốc, anh quơ tay gạt hết các thứ đồ ăn trên bàn trà xuống, tùy ý để đồ ăn rớt lên quần áo và giấy tờ.

Sau khi có chỗ an ổn đặt thuốc lên, anh rốt cuộc quay đầu lại nói với Lục Thanh Hà: “Cậu ngồi đi.”

Thật ra Lục Thanh Hà rất muốn tìm một chỗ ngồi một chút, bởi vì hiện tại cả người cậu bị lạnh phát run, nhưng mà sau khi cậu nhìn quanh phòng một vòng thì…

“Không cần không cần.” Cậu khoát khoát tay, bởi vì cậu thật sự tìm không ra chỗ trống nào có thể ngồi. Tuy Giang Tùy cũng giẫm lên mấy thứ lộn xộn trên đất, nhưng dù sao đó cũng là mấy thứ của anh ta, mình vẫn là không nên tùy tiện được, hơn nữa anh ta còn là cấp trên, vẫn nên chú ý bảo trì khoảng cách thì hơn.

Giang Tùy cũng không ép, cầm thuốc đi đến trước mặt cậu.

“Lục Thanh Hà?” Anh nhìn chằm chằm thẻ công tác của Lục Thanh Hà.

“Đúng vậy, Giang tổng.” Ánh mắt Lục Thanh Hà không siểm nịnh nhìn Giang Tùy, giống như tính cách của cậu, sẽ không nịnh hót a dua.

Tay Giang Tùy cầm thuốc không buông ra được, trực tiếp vòng khuỷu tay ôm lấy cổ Lục Thanh Hà nhìn vết thương trên đỉnh đầu.

Lục Thanh Hà hoảng hốt, một loại mùi hương đặc trưng tiến vào mũi, có khả năng là sữa tắm, cậu nghĩ thế.

Cậu không dám động đậy, chỉ nghe Giang Tùy nói: “Không chảy máu nữa, nhưng tóc trên đỉnh đầu cậu có lẽ phải cạo đi mới băng lại được, cầm.” Giang Tùy đưa thuốc trong tay cho cậu, xoay người, nhìn xung quanh một hồi, xác định đi vào toilet.

Lát sau, Giang Tùy cầm dao cạo râu và kéo đi ra.

Một tay Giang Tùy cầm dao cạo râu, một tay cầm kéo, hai người thân cao cũng không sai biệt, chính là cùng đứng thì có hơi khó khăn, anh dứt khoát xoay người dùng chân đá văng quần áo trên sàn nhà và sô pha ra chỗ khác, hướng Lục Thanh Hà gật đầu nói: “Ngồi.”

Lục Thanh Hà ngoan ngoãn ngồi xuống, chỉ nghe Giang Tùy nói: “Cậu không sợ tôi cắt hỏng à?”

Lục Thanh Hà cố gắng lắc đầu ý nói không sao, dù sao đi bệnh viện cũng phải cắt tóc mới băng được, với cậu mà nói cũng giống nhau.

Giang Tùy cũng không dây dưa, dùng kéo chậm rãi cắt phần tóc xung quanh miệng vết thương, chậm rãi, miệng vết thương đỏ sậm hiện ra, sau đó anh dùng dao cạo râu nhẹ nhàng cạo phần tóc đi.

Lục Thanh Hà cảm thấy vừa đau vừa ngứa, cổ không thoải mái bắt đầu ngọ nguậy.

“Đừng nhúc nhích.” Giang Tùy khẽ trách.

Lục Thanh Hà bất động chịu đựng, Giang Tùy rốt cuộc cũng băng bó xong.

Cúi đầu một lúc lâu, cổ Giang Tùy hơi cứng ngắc, lắc lắc cổ một hồi, anh tiện tay cầm dao cạo râu, đưa tay cạo luôn râu trên cằm.

Lục Thanh Hà nhất thời cạn lời, cậu ấp a ấp úng chỉ chỉ dao cạo râu, nói: “Giang tổng, anh không rửa lại hả?”

“Ống nước hư rồi.” Giang Tùy lơ đễnh nói.

Được rồi, dù sao ngày nào mình cũng gội đầu, tóc cũng không bẩn.

Đang muốn đứng dậy nói tạm biệt, Giang Tùy lại đứng lên đi đến bên giường, từ trong chồng sách rút ra một tập tài liệu quăng cho cậu.

Tập tài liều nhìn rất quen, hình như đã nhìn qua. Lục Thanh Hà mở ra, sửng sốt, đây là tài liệu thực tế cậu nộp cho chủ biên hai ngày trước! Không sai, chính là bài báo bị đánh rớt.

Giang Tùy ngồi trên sô pha gác chân lên bàn trà, vừa cạo râu vừa nói: “Tài liệu cậu sưu tầm không tồi, nhìn ra được cậu rất quan tâm đến vấn đề xã hội này.”

Lục Thanh Hà có chút thận trọng nói: “Cám ơn Giang tổng.”

“Biết vì sao cậu không qua được không?” Giang Tùy nói tiếp.

Lục Thanh Hà cảm giác áo ba lỗ của mình hơi đẫm mồ hôi rồi, cậu chậm chạp lắc đầu.

Tay Giang Tùy ngừng lại, nói: “Nội dung của tạp chí tin tức là ở chỗ, viết những điều mắt thấy tai nghe mới mẻ, tốt nhất là có thể lôi kéo được chú ý từ người đọc, tài liệu cậu tìm đúng là không tồi, «Cụ già neo đơn và chú mèo» đề tài không mới, nhưng may là cũng sâu sắc, khuyết điểm lớn nhất chính là, thiếu mại điểm ¹, thời đại bây giờ không có bao nhiêu người muốn tốn thời gian nhìn cậu viết dông dài.”

Lục Thanh Hà vô lực phản bác, đây là mặt cậu yếu nhất, mại điểm ư? Rốt cuộc mại điểm là cái gì thế?

Giang Tùy châm một điếu thuốc, nói: “Nếu cậu có thể biến điều cậu muốn diễn đạt trở nên thuyết phục hơn, đây là một đề tài hay, tôi cảm thấy đổi tên thành «Lão bảy mươi và mèo nuôi tâm đắc» sẽ làm nội dung thu hút hơn một chút, như vậy có chút mại điểm rồi.”

Lục Thanh Hà ngẩn ra, sửa đi quả thực thu hút hơn, sau đó mình sẽ từ phân tích từ khía cạnh người già cô đơn và tình thương, đúng vậy, đó chính là điểm yếu của cậu, sự cuốn hút và lực thuyết phục, đó chính là mại điểm.

“Cám ơn Giang tổng.” Lục Thanh Hà cúi người với Giang Tùy.

Giang Tùy rút điếu thuốc, nói: “Tôi nghĩ cái này là thứ phải học ở trường học rồi, xem ra cậu tốt nghiệp dễ dàng quá.”

Giang Tùy đột nhiên nói câu này, làm Lục Thanh Hà đỏ bừng mặt, hướng dẫn như thế làm cậu rất biết ơn, chính là bỗng nhiên đổi giọng châm biếm như vậy khiến cậu muốn rút lại lời cám ơn luôn.

 

(1) Mại điểm: Lợi điểm bán hàng độc nhất (Unique Selling Point/Proposition – USP) là một ưu thế khác biệt của một sản phẩm hay thương hiệu so với các đối thủ cạnh tranh. Đây chính là điểm đặc biệt tạo nên thành công của một thương hiệu hay một sản phẩm trên thế giới.

 

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河 – (1)

GIANG TÙY THANH HÀ – 江随清河

Tác giả: Hòa Điền Tâm – 禾田心

Thể loại: Chức tràng, điềm văn, gần thủy lâu đài, đoản văn, boss công, biệt nữu thụ, HE

CP: Giang Tùy – Lục Thanh Hà

01

“Lục Thanh Hà!” Người lên tiếng thanh âm mặc dù không lớn, nhưng có thể nghe cô không còn kiên nhẫn.

Chính là, hai phút trôi qua, vẫn chỉ có thể nghe thấy âm thanh gõ bàn phím không ngừng của Lục Thanh Hà.

“Lục Thanh Hà!” Người lên tiếng cuối cùng không nhịn được đập bàn.

Lần này không còn nghe tiếng Lục Thanh Hà gõ bàn phím nữa.

Cậu tháo mắt kiếng xuống, nhu nhu hốc mắt mệt mỏi, nhìn ra ngoài cửa sổ, hóa ra trời đã tối rồi, tiếng sấm giật tung bên ngoài cửa sổ, hung bạo như muốn xé rách bầu trời.

Lục Thanh Hà vén tay áo nhìn đồng hồ, đã 1:30 sáng.

“Trễ vậy rồi sao.” Cậu nói thầm.

Người lên tiếng ban nãy hít một hơi sâu, hơn nửa đêm phải tăng ca đã đủ làm cô nhức đầu rồi, điện thoại người này lại reo suốt từ 12 giờ, vừa lúc nổi lên cơn mưa dông, hai loại âm thanh ầm ĩ làm bọn họ muốn ù tai.

“Cậu có thể xuống nhìn điện thoại chút không? Lục tiên sinh! Không muốn nghe cũng mời ngài tắt tiếng đi được không? Đã reo hơn một tiếng rồi.” Cô bực mình nói xong, ngồi lại vào ghế làm báo cáo.

Lục Thanh Hà dường như không kinh ngạc khi di động reo lâu như thế, mặt nhìn không ra biểu tình.

Cậu lấy điện thoại trong túi áo treo trên lưng ghế, màn hình không ngừng nhấp nháy hai chữ “Trì Luật”.

Thở dài, cậu cầm di dộng ra khỏi phòng làm việc, đi về phía toilet.

Sau khi xác định từng buồng vệ sinh không có ai, cậu mới nhấn nút nghe.

“Thanh Hà, tôi Trần Thần đây, sao cậu mãi không nghe máy thế, mau tới đây! Phòng tân hôn nháo nhào hết lên rồi này!” Tiếng động bên kia ồn ào, âm thanh chơi đùa náo nhiệt đối lập với không gian xung quanh cậu.

“Tôi phải soạn bản thảo, vừa kết thúc thời gian thực tập, công việc có hơi nhiều…” Cậu dừng một lúc nói: “Trì Luật đâu?”

“Luật ca say từ lâu rồi… Thanh Hà phải không?” Thanh âm quen thuộc đột nhiên tiến vào lỗ tai.

“Luật ca tỉnh rồi, đây đây, để anh ta nói chuyện với cậu…” Giọng nói của Trần Thần càng lúc càng xa, hô hấp của Lục Thanh Hà càng ngày càng gấp, bàn tay cầm di động bắt đầu run rẩy, giống như người uống say mới là cậu.

“Thanh Hà, em…” Hơi thở Trì Luật nặng nề, dường như đã uống không ít.

“Tân hôn hạnh phúc!” Cậu cố gắng điều hòa giọng nói không nhanh không chậm, không đợi trả lời liền cúp máy, trái tim đập thùm thụp trong đêm tối cực kỳ rõ ràng.

Cậu từng nghĩ cả đời này cũng không có cách nào nói với người đó bốn chữ kia, nhưng cậu cư nhiên lại làm được, cư nhiên không cần luyện tập lần nào, cư nhiên có thể nói ra một cách thoải mái như vậy.

Cho đến năm nay, cậu thầm mến Trì Luật đã bốn năm, rốt cuộc cũng đợi được đến lúc kết thúc.

Đường về văn phòng bỗng chốc thật dài, hồi ức năm xưa như đèn kéo quân kéo đến xoay tròn trong tâm trí cậu.

Bộ dáng lúc Trì Luật ăn cơm, lúc chạy bộ, lúc đọc sách, lúc đá bóng…

Một tiếng sấm, cắt đứt suy nghĩ của cậu.

Những ngày tháng khi đó cũng chỉ còn cách quên đi, cậu nghĩ thế.

Lục Thanh Hà có mối tình đầu muộn, lên đại học mới phát hiện mình là đồng tính luyến ái, cậu thử qua rất nhiều biện pháp, không ngừng xem AV và truyện đồi trụy, thế nhưng cuối cùng đánh không lại bản thân vừa nhìn thấy Trì Luật liền điên cuồng động tâm.

Bốn năm trước lúc cậu gặp tai nạn giao thông gãy hai cái xương sườn, Trì Luật xin nghỉ phép đến bệnh viện chiếu cố cậu ăn uống cả tháng trời, nhìn thấy dáng vẻ vụng về đổi thuốc cho cậu nhưng lại sợ làm cậu đau của Trì Luật, cậu chỉ biết bản thân mình thoát không nổi rồi.

Lúc quay về phòng làm việc, đồng nghiệp đã về hết, Lục Thanh Hà lẻ loi ngồi trên ghế, cậu mở bản thảo ra, thế nhưng đến một chữ cũng không biên tập nổi, cậu cảm thấy mình gõ chữ nào cũng đều là tên của Trì Luật, thực hỏng bét.

Cậu cứ như thế viết viết xóa xóa, viết đến lúc trời tạnh mưa, sau đó mưa trở lại, sau đó lại tạnh mưa, sau đó, trời cũng bắt đầu sáng,

Cậu đờ đẫn nhìn máy tính, bản thảo như cũ ngừng lại từ lúc cậu ra ngoài nghe điện thoại, một chữ không hơn không kém, nâng tay nhìn đồng hồ, 5:30.

Cậu bắt đầu vì ngày kia phải nộp bài báo mà phát sầu, vừa vượt qua giai đoạn thực tập, bài báo đầu tiên nộp đã bị đánh rớt, lúc ấy mặt chủ biên đen đến không thể đen hơn. Đây là bài thứ hai, ngày mai phải nộp, nếu lại làm không tốt, phỏng chừng phải tự động từ giã nơi này.

Trước kia cậu vốn định học thiết kế, vì muốn được ở bên cạnh Trì Luật nhiều hơn, cậu thay đổi chuyên ngành giống với Trì Luật. Nào ngờ, Trì Luật còn chưa tốt nghiệp đã bắt đầu khởi nghiệp, hiện tại đã muốn dắt tay người ta kết hôn.

Chết tiệt, sao đi đâu cũng có thể nghĩ đến anh ta.

Cậu đứng lên, “Rửa mặt một chút có lẽ sẽ khá hơn.” Cậu lẩm bẩm.

Hiện tại đang vào thu, sáng sớm nước rất lạnh, cậu dúi đầu vào bồn rửa mặt, mặc cho nước lạnh buốt kích thích da đầu.

“Cậu đây là mới đi làm hay vừa tan làm thế?” Một giọng nói biếng nhác truyền tới.

Vừa lười biếng, vừa mang theo giọng mũi?

Giang Tùy? Lục Thanh Hà kinh ngạc mạnh mẽ ngẩng đầu, lại bị đụng vào vòi nước, đỉnh đầu một trận đau buốt, cậu vừa xoa vừa cúi đầu với người mới tới, nói: “Giang tổng, sớm.”

Giang Tùy nhìn cậu, nói: “Cậu… Chảy máu rồi.”

“Hả?…” Quả nhiên, Lục Thanh Hà soi gương, máu đỏ tươi theo nước lạnh loang lổ khắp khuôn mặt, nếu không nhờ Giang Tùy nhắc, chắc cậu sẽ bị cái mặt máu me này dọa sợ mất.

Máu loãng rất nhanh chảy từng giọt xuống áo sơ mi trắng, từ một giọt nhỏ, dần dần từng giọt to rơi xuống, nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng.

“Không xong rồi.” Lục Thanh Hà lại dúi đầu vào bồn rửa mặt, muốn để nước lạnh cầm máu.

Giang Tùy khoanh tay dựa bên cửa, nhìn một hồi, lắc đầu nói: “Đừng rửa nữa, đi theo tôi.”

Lục Thanh Hà bị nước lạnh làm đau đầu, do dự một hồi, vẫn là ôm đầu nhắm mắt đi theo sau.

Lúc này cậu mới để ý Giang Tùy chỉ mặc một chiếc áo thun, quần đùi và dép lê? Còn có đầu tóc bù xù, vậy là… là vừa thức dậy sao?

Đối với vị Giang tổng này, cậu cũng không biết nhiều, chỉ biết anh là tổng tài xuất quỷ nhập thần của tạp chí Phong Vân, đó là ấn tượng của cậu chỉ qua một lần nhìn thấy anh ta, một lần cũng đủ khiến cậu ấn tượng sâu sắc.

Đó là lúc tham dự buổi chào mừng thực tập sinh vượt qua kì thực tập đến nhận chức, tổng tài ở trên bục phát biểu, từ đầu đến cuối chỉ nói một câu rồi quay đầu rời đi.

Anh ta nói “Đừng vội mừng, làm không tốt thì cút, tôi không nói đùa.” Một câu sét đánh ngang tai này dọa Lục Thanh Hà té ghế, một câu phát biểu này của tổng tài, toàn bộ hội trường trở nên vô cùng gượng gạo, để giữ hình tượng công ty, Trương chủ biên áp lực tiến lên sân khấu cứu vớt một trận, nỗ lực giải thích với mọi người, đây là con đường có biết bao tiền đồ, công ty có biết bao tiềm lực, chính mình làm việc ở công ty có bao nhiêu cơ hội thăng tiến. Chỉ là mãi đến lúc kết thúc, hai mươi nhân viên nhiệt huyết mới toanh vẫn không đứng lên nổi.

“Oáp…” Giang Tùy đi đằng trước ngáp một cái, tiện tay gãi gãi quả đầu bù xù…

Cái người này, sao khác xa hình tượng ở buổi liên hoan thế nhỉ.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: 开更开更~好嗨森